Trong những năm tháng hỗn loạn trước khi Trò Chơi Vương Quyền nhuộm đỏ Westeros, gương mặt chân phương của Ser Duncan the Tall cùng cậu học trò nhỏ Egg đã trở thành huyền thoại lưu truyền khắp các quán rượu. Kỵ Sĩ Của Bảy Vương Quốc không khoác áo choàng lụa, không cưỡi ngựa chiến bọc thép - họ là hiện thân của lương tri giữa thời đại tàn bạo. Qua bụi đường mù mịt trên con ngựa gầy, vết chàm xanh trên má Egg lấm lem khói lửa, hai thầy trò đi như muốn vạch trần những uẩn khúc chôn sâu dưới ngai vàng.
Trên con đường đầy sỏi đá từ Highgarden tới Cảng Tây, mỗi bước chân của Dunk đều gánh trên vai thứ trọng trách vô hình. Người hiệp sĩ vụng về ấy không biết rằng chuyến hành trình thử lưỡi kiếm rỉ sét sẽ định mệnh cả bảy vương tộc. Họ đối mặt với lũ cướp biển có mùi máu tanh nồng nơi Dorne, đấu trí với lão lãnh chúa xảo quyệt ở Thung Lũng Arryn, và vô tình giẫm phải âm mưu đen tối nơi tầng hầm Casterly Rock. Nhưng kẻ thù nguy hiểm nhất lại đến từ chính hoàng cung đỏ rực - thứ quyền lực khiến anh em cùng cha khắc máu sẵn sàng xiên người nhau bằng dao yến tiệc.
Giữa những hầm rượu lổn nhổn mùi bia hôi, Duncan thường dụi đôi bàn tay chai sạn vào áo choàng bạc màu. Hỏi Egg - đứa trẻ thông minh sáng lòa đôi mắt tía - tại sao không cắt mái tóc nhem nhuốc kia đi. Cậu bé chỉ cười, để lộ kẽ hở giữa hai hàm răng: "Mái đầu bẩn thỉu mới nhìn thấu hoàng cung sạch sẽ thế nào, thưa thầy." Kỵ Sĩ Của Bảy Vương Quốc đâu hay, chính cậu học trò nghịch ngợm ấy đang ấp ủ mầm mống cách tân khiến sử gia sau này gọi thời đại họ là "bình minh rực rỡ trước giông tố".