Bác sĩ Giang Hao nằm trong căn phòng vô trùng của bệnh viện, thân thể bất động, tim vẫn đập nhưng tâm trí lạc vào một nơi không rõ hình dạng suốt hơn hai thập kỷ. Ngày anh gục ngã vì kiệt sức khi cố cứu sống một nhóm trẻ trong vụ hỏa hoạn kinh hoàng, cuộc sống anh vốn đã gắn liền với máy đo nhịp tim, nay lại hoàn toàn phụ thuộc vào nó. Khi mở mắt trở lại, anh không còn nhận ra thứ gì — bức tường trắng, thiết bị y tế tân tiến hơn gấp nhiều lần, và ánh sáng mờ ảo từ những tấm panel phát quang treo trên trần. Anh cố ngồi dậy, cơ thể yếu ớt như thể mới sinh ra lần nữa, nhưng ánh mắt anh nhanh chóng bị cuốn vào khoảng không gian trước mặt — một nơi vừa quen vừa lạ. Đó là ký ức không gian của anh, một thứ đã từng gắn bó với từng góc phố, từng hàng cây, từng khuôn mặt. Nhưng giờ, mọi thứ đều đã thay đổi. Những con đường ngày xưa anh vẫn đạp xe qua giờ chìm trong nhịp sống tất bật của xe bay, của những tòa nhà thông minh phát ra ánh sáng dịu nhẹ vào ban đêm. Không gian đã mở rộng, nhưng ký ức của anh thì vẫn đọng lại ở những năm tháng đã qua. Anh tìm về nhà, nơi tưởng chừng vẫn còn nguyên hình bóng người mẹ già ngồi đợi ngoài hiên, nhưng hóa ra chỉ còn lại khoảng đất trống với vài bụi cây mọc hoang. Trong đầu anh, ký ức không gian vẫn rõ mồn một: chiếc cổng sắt đã hoen gỉ, khóm hoa mẫu đơn mẹ trồng ven tường, tiếng chim hót mỗi sớm mai. Nhưng thực tại lại phũ phàng hơn bất kỳ cơn ác mộng nào — ngôi nhà đã bị phá bỏ, mẹ anh đã qua đời từ lâu, và người thân duy nhất còn lại là đứa em gái năm nào giờ đã trở thành một người phụ nữ trung niên với mái tóc điểm bạc. Mỗi lần anh bước chân ra đường, anh lại thấy mình lạc lõng giữa dòng người vội vã, họ nói ngôn ngữ mới, dùng công nghệ mới, sống cuộc sống mới. Nhưng trong đầu anh, ký ức không gian vẫn in dấu từng con hẻm, từng quán ăn đêm, từng gánh hàng rong. Anh cố tìm lại cảm giác ấy, nhưng tất cả đã biến mất, hoặc thay hình đổi dạng đến nỗi anh không thể nhận ra. Đau đớn nhất là khi anh hiểu rằng, dù có cố gắng đến mấy, anh cũng không thể quay lại quá khứ. Ký ức không gian vẫn còn đó, nhưng không gian đã đổi thay. Anh không còn là chàng bác sĩ nhiệt huyết năm nào, và thế giới anh từng biết cũng không còn tồn tại. Anh chỉ còn cách bước tiếp, dù từng bước chân đều nặng trĩu bởi nỗi nhớ về một thời đã mất.