Đêm ấy, khi cánh cửa ngục tối khép lại phía sau lưng, Shigeo không nghĩ rằng ánh sáng tự do lại đến từ một cú đấm. Những khuôn mặt cũ, những bóng ma của quá khứ, ùa đến không thương tiếk. Trong cơn mưa đá chân tay, thể xác anh gục, nhưng điều tan vỡ thực sự là tấm màn ký ức - một mảnh trống rỗng, cứng đờ, chẳng thấy lại một dấu vết nào của chính mình. Anh lang thang như một xác sống, cho đến khi một bàn tay nhỏ bé, quen thuộc một cách lạ lùng, nắm lấy cổ tay run rẩy của mình.
Kasumi. Cô gái mà một thời anh từng gọi bằng cái tên dịu êm ấy. Giờ đây, trong ánh đèn neon lập loè của một câu lạc bộ nhỏ xíu, cô không còn là cô học sinh ngày nào. Cô là người nắm giữ âm thanh, là sự sắp xếp và phôi thai của những giai điệu. Và cô nhận ra ngay trong đôi mắt trống rỗng của Shigeo một thứ không phải ký ức, mà là tiếng gọi vọng từ tận cùng.
"Anh có biết em đã tìm thấy gì không?" Kasumi thì thầm, đưa anh vào một căn phòng thu nhỏ phía sau sân khấu, nơi chỉ còn lại tiếng tịt mạch của máy tính và cái bóng u ám của chiếc micro. "Không phải một con người cũ. Mà là một giọng ca chưa từng bị gọi tên."
Ban đầu, đó chỉ là những âm thanh vô nghĩa. Những "la la la" khản đặc, nghẹn ngào, thoát ra từ cổ họng Shigeo như một cơn co thắt. Nhưng Kasumi, với đôi tai đã quen thuộc với mọi hư vô và chân lý trong âm nhạc, lắng nghe thấy trong đó một nhịp điệu nguyên thủy, một nỗi đau được đóng khung trong từng nốt nhạc. Cô lặng lẽ ghi lại, rồi chậm rãi xây dựng lên, như một kiến trúc sư dựng lại một thánh đường từ những mảnh vỡ.
Shigeo không hiểu. Anh chỉ cảm thấy một dòng chảy âm thanh mới, một nhiệt độ khác, len lỏi qua bức tường đóng băng trong ngực. Khi Kasumi đặt cho anh những giai điệu đơn sơ, anh hát theo. Và lần đó, trong căn phòng tối, khi những "la la la" ban đầu rời khỏi môi anh, chúng bỗng dưng kết thành một đường cong đầy mê hoặc, một câu chuyện không lời về nỗi cô độc và sự tìm kiếm. Kasumi ngừng thở. Trước mắt cô không phải một người đàn ông mất trí, mà là một nhà thơ tạm lạc lạc giữa chính những từ ngữ của mình.
Họ bắt đầu xây dựng. Không phải một ban nhạc thông thường. Một dự án, một phép màu nhỏ bé trong cái thế giới ồn ào và vô tình này. Kasumi chọn những giai điệu mộc mạc, những lời ca đơn giản nhất, để Shigeo có thể chạm vào chúng bằng cảm giác, bằng cơ thể, chứ không phải trí nhớ. Và anh hát. Anh hát về những bóng tối không tên, về cơn mưa đá trên mặt đường, về bàn tay nhỏ bé kéo anh đi trong đêm. "La la la..." - đó là hơi thở. "Ở nơi tận cùng" - đó là nơi anh dừng chân, nơi âm thanh được sinh ra và cũng biến mất.
Những buổi tập dượt trở thành những phiên chữa lành. Mỗi nốt nhạc là một viên gạch, một mảnh ký ức được hồi sinh không phải bằng hình ảnh, mà bằng cảm xúc. Cơn đau vẫn ở đó, nhưng giờ nó được đặt trong một khung cảnh âm nhạc, trở nên có thể chịu đựng, thậm chí đẹp đẽ. Khán giả đầu tiên - vài người bạn tin cậy của Kasumi - đứng lặng người. Họ không nghe thấy một giọng ca hoàn hảo về kỹ thuật. Họ nghe thấy một câu chuyện đích thực, một lời cầu cứu và sự đáp lại từ tận cùng một tâm hồn.
Cuối cùng, một tối, trên sân khấu nhỏ ẩm mùi rượu và mồ hôi, dưới ánh đèn mờ ảo, Shigeo đứng một mình với chiếc micro. Anh nhìn vào khoảng trống phía trước, nơi ký ức phải đứng nếu có. Và anh bắt đầu. "La la la..." đầu tiên như một tiếng thì thầm trong tủy. Rồi dần dâng lên, trở thành một dòng sông âm thanh, cuộn xoáy, dữ dội, tha thiết. Anh hát về nỗi sợ, về sự mất mát, về bàn tay Kasumi kéo anh ra khỏi bóng tối. Trong giây phút cao trào, khi giọng anh vỡ òa trong một nốt cao đầy đau đớn và giải phóng, cả phòng lắng xuống trong một sự tĩnh lặng kinh hoàng. Không còn là Shigeo, người đàn ông bị đánh mất quá khứ. Mà là "La La La Ở Nơi Tận Cùng" - một thực thể mới, được Loki sinh ra từ tro tàn, một bản hát ca của chính sự sống sót.
Khi tiếng vỗ tay như một cơn bão nổ ra, Shigeo vẫn đứng đó, tay vẫn còn ôm chặt micro. Anh không biết mình đang khóc hay đang cười. Nhưng lần đầu tiên từ khi ra đời, anh thấy rõ: cái gã không có quá khứ kia giờ đây đang viết nên tương lai của mình bằng chính giọng hát, bằng những "la la la" nguyên sơ và chân thật nhất, được hát lên ở nơi tận cùng của mọi thứ - nơi đau đớn và vẻ đẹp hòa làm một, nơi một giọng ca cất lên, thay cho tất cả những lời không tìm thấy.