Khương Nhược Ly – đích nữ duy nhất của phủ Thừa tướng đầy quyền thế, không nổi tiếng vì sắc đẹp lộng lẫy mà bởi khả năng kỳ lạ khiến cả kinh đô kinh ngạc: nàng có thể thấy những mảnh vỡ tương lai qua giấc ngủ. Tiên tri của nàng chưa bao giờ sai, nên mỗi giấc mơ của nàng đều trở nên huyền bí và đáng sợ bậc nhất. Một đêm giá buốt trước Tết Thượng Nguyên, khi kinh đô chìm trong không khí tưng bừng đèn lồng rực rỡ, Nhoc Mộng lại thấy một giấc mộng khiến nàng phải rét sật. Giấc mơ ấy mịt mù máu loang loáng, những tiếng kêu thét thảm thiết xé toán không khí Tết. Nàng nhìn rõ cảnh cha mẹ, những người luôn che chở cho nàng, bị những bóng đen hùng hùng hổ hổ vây quanh dao đao phập phồng. Ánh sáng bắn pháo hoa rực rỡ nhất của Tết Thượng Nguyên chỉ loang loang trên mặt chúng, lạnh lẽo và ghê rợn như những giọt nước mắt. "Cha… Mẹ…" tiếng kêu nghẹn ngào trong giấc mơ thoáng qua, rồi màn đêm huyết sắc đổ ập xuống, tàn phá tất cả ánh sáng và niềm vui. Thức dậy trong đêm, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán, trái tim Nhược Ly như muốn bay ra khỏi lồng ngực. Giấc mộng đó rõ ràng quá mức chân thật, sắc thái và cảm giác đau đớn như chính nàng đang trải qua. Nàng biết, đó không phải là một giấc mộng thông thường. Đó là một lời tiên tri đáng sợ, một huyết quang ám ảnh báo trước cái chết thảm khốc của cha mẹ nàng sắp xảy ra chỉ sau vài ngày nữa, đúng vào thời điểm cao trào của Tết Thượng Nguyên. Sự sống còn của người thân yêu, của cả gia tộc phủ Thừa tướng, đang treo trên sợi tóc mỏng manh. Nước mắt lặng lẽ rơi, nhưng ánh mắt Nhược Ly dần trở nên kiên quyết, lạnh lẽo như băng tuyết. "Ta nhất định phải ngăn cản… Ta không thể để vận mệnh ấy xảy ra!" Một quyết tâm quật cường nổi lên trong nàng, vượt lên trên nỗi sợ hãi. Nàng bắt đầu hành động, dùng hết những mối hệ hệ, tài nguyên, trí tuệ và cả khả năng tiên tri của mình để tìm kiếm manh mối, để can thiệp vào dòng chảy đã được định sẵn. Nàng lẩn vào đám đông rộn rã, giả vờ thưởng ngoạn Tết nhưng thực chất là quan sát, lắng nghe, phân tích mọi điều nghi ngờ. Nàng sử dụng những hình vong bí ẩn, những con số xuất hiện trong giấc mơ để tra xét, tìm kiếm kẻ thù đang ẩn trong bóng tối của lễ hội sầm uất. Nhưng chân trời vừa hé lộ manh mối, một cơn bão xoáy đã cuốn Nhược Ly vào một cạm bẫy chết chóc còn lớn hơn cả vận mệnh ban đầu. Âm mưu đen tối không chỉ nhắm vào cha mẹ nàng, mà còn vươn tới cả ngai vàng, chấn động từ tận gốc Đại Dã. Chỉ trong khoảnh khắc, nàng, một tiểu thư quyền quý bất đắc dĩ, trở thành con mồi của ván cờ quyền lực phức tạp. Trong tình thế hiểm nghèo đó, khi nàng đang bước vào nơi cạm bẫy chết chóc không lối thoát, giữa những bóng người luẩn quẩn mờ ảo trong màn sương đêm, một bóng hình đột ngột hiện ra. Hoắc Lâm Xuyên – thế tử quyền uy của phủ Quốc công, gương mặt tuấn tú nhưng góc cạnh như đá, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng cả một thế kỷ bí mật. Không khí xung quanh chàng dịu dàng như tỏa ra từ một Lâm An Nhược Mộng, nhưng ẩn sau vẻ ngoài ấy là một khí chất lạnh lùng và đầy uy lực. Anh không cứu nàng theo cách thông thường. Chỉ một ánh mắt, một cử động tinh tế, chàng đã giải nguy cho nàng một cách diệu kỳ, như thể đã quen thuộc với chỗ nguy hiểm này. "Cháu gái… đừng lạc đường trong đêm sâu," giọng nói trầm ấm nhưng xa x lạ của Hoắc Lâm Xuyên vang lên, như một lời nguyền hoặc một lời giải đáp. Khương Nhược Ly ngơ ngác nhìn chàng, cảm nhận được một thứ gì đó kỳ lạ trong đôi mắt ấy – không phải sự nhận biết thông thường, mà như một dòng ký ức xa xôi, một sự nghiệp luân hồi đã bị hằn sâu qua mười kiếp. Mỗi lần chàng nhìn nàng, đều như đang nhìn lại một phần linh hồn đã từng quen thuộc từ kiếp trước. Giờ đây, giữa cuộc mưu đồ sinh tử và Lâm An Nhược Mộng rùng rợn, sự xuất hiện của Hoắc Lâm Xuyên mang đến một sự phức tạp mới lạ. Đó không chỉ là sự cứu giúp, mà là sự bắt đầu của một mối liên kết kỳ lạ, nơi quá khứ và hiện tại đan xen, nơi vận mệnh của Nhược Ly và bí mật mười kiếp luân hồi của chàng hòa quyện, cùng nhau chống lại cơn bão đang ập đến từ Lâm An Nhược Mộng.