Thiếu Niên Cẩm Y Vệ (Phần 2) Gió đông lồng lộng thổi qua dãy núi Bàn Long, kéo theo màn sương mỏng phủ kín lối vào Trấn Tây doanh trại. Chu Dực – thiếu niên 15 tuổi khoác trên người bộ cẩm bào màu huyết dụ – đứng sừng sững trước đài quan sát, mắt dán chặt vào bức thư nhuốm máu vừa nhận được. Tin dữ lan truyền như lửa gặp gió: "Phản tặc Lý Tứ đang trốn ở thôn Vân Trường, âm mưu buôn vũ khí cho giặc Nguyên!". Hàm răng Chu Dực siết chặt. Tên Lý Tứ này từng là sư huynh cùng hắn huấn luyện dưới trướng Tổng Kỳ, vậy mà giờ phản bội đồng đội. Khói lửa chiến tranh chưa tắt hẳn, mầm họa lại rục rịch nảy sinh. Tiếng bước chân vội vã phía sau khiến hắn quay phắt lại – Tiểu Ngọc, nữ cẩm y trẻ nhất đội, mặt mày tái nhợt giơ ra chiếc hộp gỗ sơn son: "Trong này có đầu lâu chim ưng! Đúng ký hiệu tập kích của lũ giặc biên cương!". Mưa bắt đầu trút xuống như roi. Giữa lúc cả đội căng thẳng, tiếng cười khàn khàn vang lên từ mái nhà kho. Một bóng đen nhảy xuống, tay phải mang theo đoản côn có khắc chữ "Tứ". "Sư đệ Dực... vẫn nhanh nhẹn như xưa!". Lý Tứ nhe răng cười, vết sẹo dài trên má méo mó dưới ánh chớp. Chu Dực rút kiếm trong chớp mắt, lưỡi đao chĩa thẳng vào yết hầu kẻ phản bội: "Một lời giải thích! Sao sư huynh lại làm tay sai cho giặc?". Đột nhiên, mùi hương lạ tỏa ra từ tay áo Lý Tứ. Tiểu Ngọc hét lên: "Hắn dùng Độc Cúc Hương! Bịt mũi...!". Cả doanh trại chìm vào hỗn loạn khi bốn phía bỗng vang lên tiếng cung giật. Rõ ràng đây không phải hành động đơn lẻ – cả một mạng lưới gián điệp đang vây hãm Thiếu Niên Cẩm Y Vệ! Chu Dực xé tấm vải che miệng, mắt sáng lên quyết đoán. Đao phong quét ngang, hắn hét vang: "Đội 3 phong tỏa lối thoát! Đội 2 dùng tên lửa báo hiệu! Sống mái với bọn chúng hôm nay!". Giữa lằn ranh sinh tử, bài học về lòng trung thành và phản nghịch đang được viết tiếp bằng máu... (Còn tiếp)