"Cút đi." Tiếng nói của Lené vẫn văng vẳng trong đầu Aran suốt năm năm qua, cứ mỗi khi cô nhìn thấy tấm vé máy bay đi London nằm gọn trong ngăn kéo bàn làm việc ở Hackney. Hôm đó ở sân bay Suvarnabhumi, cái nóng tháng Tư của Bangkok dính dớp dù đã bật máy lạnh hết công suất, Lené đứng đó mặc chiếc hoodie xám quá khổ Aran tặng sinh nhật năm ngoái, tay chùn chụt bỏ trong túi quần, không nhìn thẳng vào mắt cô. Aran cứ nắm lấy tay áo Lené, van xin: "Em không muốn đi, anh đợi em ba năm được không? Em sẽ về sớm nhất có thể." Lené giật tay lại, giọng khàn khàn, chỉ nói một câu rồi quay lưng đi: "Cút đi. Đừng làm trễ chuyến bay." Cô nghĩ đó là cách Lené thể hiện sự mạnh mẽ, là câu cửa miệng để giấu đi nỗi buồn, cho đến khi sang London, những tấm bưu thiếp cô gửi về đều bị trả lại với nhãn "người nhận không có tại địa chỉ này". Cô làm thêm ở quán cà phê Camden, gửi tiền về tài khoản chung của hai đứa, nhưng chẳng bao giờ nhận được tin nhắn phản hồi. Cho đến cái buổi chiều mưa rỉ ở London, gói hàng kỳ lạ xuất hiện trước cửa căn hộ chung cư của cô. Giấy bọc nâu sứt sẹo, không có địa chỉ người gửi, chỉ đóng dấu bưu điện ở Bangkok cách đây hai ngày. Cô run rẩy mở ra, thấy cuốn sổ tay da cũ xộc xệch Lené vẫn mang theo bên mình mọi lúc, giữa các trang là những cánh hoa lài khô cô từng tặng Lené nhân kỷ niệm một năm yêu nhau. Kèm theo là lá thư viết tay nguệch ngoạc, mực nhòe vì nước mắt: "Aran thân yêu, nếu em đọc được cái này tức là anh đã không còn ở đó nữa. Anh đã cố giấu hết mọi thứ, nhưng chúng nó vẫn tìm ra. Đừng về, đừng... [đoạn này bị gạch nát] Lần Nữa Đến Bên Em, anh sẽ không để em phải chịu đựng nỗi đau mất mát này nữa. Anh xin lỗi." Cô không suy nghĩ thêm một giây, gói áo quần vội vã, hủy đơn xin học bổng, bắt chuyến bay sớm nhất về Bangkok. Chị gái Lené đón cô ở sân bay, mặt tái nhợt: "Lené mất rồi. Hôm qua gặp tai nạn xe máy ở cầu Rama IX." Aran đứng sững, chiếc túi xách rơi xuống đất. Lené chưa bao giờ đi xe máy, cô ấy sợ tốc độ, mỗi lần đi đâu cũng chỉ bắt BTS hay taxi. Đám tang tổ chức ở một ngôi chùa ở Nonthaburi, khói nhang mù mịt. Aran đứng bên cạnh quan tài mở nắp, nhìn khuôn mặt Lené tái nhợt được trang điểm kỹ, thấy ở cổ tay trái vẫn còn sợi chỉ đỏ cô từng tặng Lené hồi lễ hội Yi Peng năm đầu quen nhau - sợi chỉ mà Lené từng nói "cái này giữ cho em an toàn suốt đời". Cô nhẹ nhàng tháo sợi chỉ đó ra, nắm chặt trong lòng bàn tay, nước mắt rơi ướt đẫm gấu áo. Khi đi ra phía sau chùa hóng mát, cô vô tình nghe thấy hai người đàn ông đứng sau bụi chuối nói chuyện. Một người là sếp trực tiếp của Lené ở công ty kiến trúc, người kia là trợ lý của ông ta. "Không ngờ thằng đó chơi ác vậy," trợ lý nói, "Tưởng chỉ dọa cho bà ấy ngừng điều tra quỹ tham ô thôi, ai ngờ đẩy bà ấy xuống cầu thang bộ hôm qua." Người sếp cười khẩy: "Giờ thì yên thân rồi, chẳng ai dám hé răng nữa." Aran lảo đảo, chiếc cốc nước trên tay rơi vỡ. Hai người kia quay đầu, nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh rồi bỏ đi. Cô chạy ngay đến đồn công an gần nhất, trình báo toàn bộ những gì nghe được. Viên cảnh sát tiếp nhận hồ sơ gật gù, viết vài dòng rồi cầm điện thoại nhắn tin ngay sau đó. Cô rời đồn, đi dọc con hẻm tối om gần nhà, bất ngờ một bàn tay bịt chặt miệng cô, kéo cô vào góc tối. Những cú đấm, cú đá nhắm vào bụng, ngực cô, giọng nam gầm gừ bên tai: "Ngừng hỏi chuyện không liên quan đến mày." Rồi tất cả chìm vào bóng tối. Aran mở mắt ra, cái nóng dính dớp của phòng khách căn hộ nhỏ ở Bang Lamphu ùa vào. Quạt trần kêu cót két, mùi tom yum nấu dở bùng lên từ nhà bếp, tay cô vẫn nắm chặt sợi chỉ đỏ - sợi chỉ từ đám tang Lené, chỉ là bây giờ nó còn mới, chưa bị phai màu bởi mồ hôi và nước mắt. Cô ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ treo tường: 10 giờ sáng, ngày 12 tháng 4, đúng năm năm trước cái ngày cô rời đi London. Tiếng Lené cười từ nhà bếp vọng ra: "Aran, em dậy chưa? Cơm sắp chín rồi, mau ra ăn đi nè." Cô chạy bổ ra bếp, ôm chầm lấy eo Lené, mặt giấu vào lưng áo hoodie ấm áp. Lené giật mình, cười rộ: "Em sao thế? Bị ác mộng à? Mai là em đi London rồi, phải khỏe mạnh chứ." Aran lắc đầu, nước mắt rơi ướt áo Lené. "Anh đừng nói câu đó. Đừng nói 'cút đi' chiều nay. Em không đi nữa, em sẽ ở lại đây, bảo vệ anh." Lené quay lại, nhìn cô với ánh mắt bối rối: "Em biết anh định nói gì à? Chúng ta chưa nói chuyện này mà?" "Em biết hết," Aran đưa sợi chỉ đỏ ra, tay run rẩy, "Lần này, em đã trải qua mất anh một lần rồi. Lần Nữa Đến Bên Em, em sẽ không để bất cứ ai chạm vào anh dùm một sợi tóc. Anh nghe chưa?" Lené cầm sợi chỉ đỏ, nhìn nó rồi nhìn Aran, ánh mắt dần rưng rưng. Cô không biết Aran đã trải qua những gì, nhưng thấy sự quyết tâm trong mắt người con gái mình yêu nhất, cô gật đầu, ôm chặt Aran vào lòng. Còn kẻ đã hại Lené năm ấy, liệu có phải sếp của cô ấy? Hay là cha đẻ của Lené, kẻ đang nợ nần cùng chơi và luôn đến đòi tiền cô? Aran đã nắm chặt sợi chỉ đỏ, lần này, cô sẽ không để lịch sử lặp lại. Lần Nữa Đến Bên Em, họ sẽ có cơ hội thứ hai, không chỉ cho tình yêu, mà còn cho sự sống của Lené.