Bối cảnh: Sài Gòn đầu thế kỷ XX, thành phố đang lên đèn với những tòa nhà mới mọc lên cùng hào nhoáng bề ngoài, nhưng bên trong, những lớp bụi thời gian và hủ tục cũ kỹ vẫn còn ám ảnh. Giữa sự giao thoa của thế giới mới lẫn cũ ấy, bí mật có thể ẩn giấu sau những bức tường lâu đời hơn bất kỳ ai ngờ. Cuộc đời và cái chết bi thảm: Trong một gia đình quyền quý, khét tiếng ở Sài Gòn, cô con gái duy nhất được父母 hết mực yêu chiều, như một báu vật. Nàng được giáo dục tử tế, sở hữu dung mạo phi thường và tương lai rộng mở trước mặt. Thế nhưng, cuộc đời nàng bỗng chốc vụt tắt trong một cơn chấn động tại dinh thự gia đình - một toà nhà cổ kính, mái ngói rêu phong, hành lang dài u tối, và một khu gọi là Lầu Chú Hỏa, nơi chỉ dành cho những khách mời đặc biệt hoặc những người trong gia đình đủ thân thế. Cái chết của nàng được chính thức công bố: một cơn ngã tai hoang đường, bất cẩn, trong một buổi tối tại Lầu Chú Hỏa. Tiếng nói dừng lại, ruồi muỗi vẫn bay, nhưng câu chuyện mới chỉ bắt đầu. Tiếng đồn lan truyền: Mặc dù bản án tai nạn được đóng đinh nhanh chóng, nhưng trong những đêm tĩnh lặng, khi Sài Gòn đã ngủ say, những lời thì thầm bắt đầu lặng lẽ lan tỏa. Người ta đồn rằng, vào những đêm trăng mới tròn hoặc những đêm không trăng tối om, bóng một người phụ nữ mặc đồ trắng trằng tinh khôi sẽ hiện lên bên khung cửa sổ cũ kỹ của Lầu Chú Hỏa, khuất sau lớp rèm mỏng, hơi thở nhỏ nhoi. Bóng hình ấy không đứng yên, mà lặng lẽ khóc. Tiếng khóc không vang râm ran như thường lệ, mà là những tiếng nấc nghẹn ngào, âm thầm, đứt quãng như thể chứa đầy nỗi đau không thể đổ bầu, một sự tiếc nuối vô hạn. Người bảo đã nhìn thấy nàng trông đợi, lẳng lặng, đôi mắt nhìn thấu vào khoảng không, hướng về phía khu đất quê hương xa xôi, hoặc có lẽ đang tìm kiếm một lời giải thích chưa bao giờ đến được. Bóng trắng ấy đứng đó như một lời nguyền, một lời nhắc nhở cũ kỹ về một kết cận chưa ngừng xuất hiện. Nghi vấn và bầu không khí: Dân chúng đầu đường cuối hẻm bắt đầu lầm lũi, nửa tin nửa ngờ. Tại sao tai nạn lại xảy ra ở đúng Lầu Chú Hỏa - nơi được coi là linh thiêng, ít ai lui tới? Tại sao gia đình lại quá vội vàng kết thúc sự việc? Bi kịch của cô con gái duy nhất ấy có phải chỉ đơn giản là vận xui hay ẩn chứa một bóng đen nào đó, một mâu thuẫn âm ỉ nơi gia đình quyền quý? Những câu hỏi này không có lời đáp, nhưng nó chất đọng trong không khí, đặc biệt là vào những đêm khuya tĩnh mịch khi bức tường của Lầu Chú Hỏa dường như không còn ngăn nổi sự hiện diện của quá khứ. Tiếng khóc của người phụ nữ trắng không ngừng vang vọng, trở thành một truyền thống đáng sợ, một con ma mang hình hài của sự thật bị chôn vùi, níu kéo mọi người tò mò và vừa sợ hãi khi nghĩ đến địa điểm ám ảnh ấy Lầu Chú Hỏa. Dường như, trong những góc khuất nhất của dinh thự cổ kính, sự thật về cái chết bi thảm ấy chưa bao giờ thực sự chết đi, nó chỉ đang chờ đợi được kể lại, hoặc để âm vang của tiếng khóc tiếp tục thiêu đốt những ký ức.