Cuộc sống của Sakutaro giờ đây dường như chìm trong sắc Smokey Blue đục ngầu, giống như những tia sáng yếu ớt xuyên qua lớp bụi mờ của quán cà phê cũ kỹ anh hay lui tới. Công việc bán hàng anh đang làm tưởng chừng ổn định giờ đây trở thành gánh nặng nặng nề, từng lời đề nghị bị từ chối, từng hợp đồng tuột mất khiến anh cảm thấy như đang bơi ngược dòng vô tận. Mỗi buổi tan làm, anh đều lê bước về căn phòng trọ nhỏ lụp xụp, đôi tay chai sần vì cầm điện thoại đàm thoại giờ đây chỉ run rẩy khi cầm ly cà phê nguội lạnh. Nỗi lo về tương lai như một đám mù mịt đặc quánh, che lấp mọi ánh sáng lạc quan nào còn sót lại. Và rồi, giữa những ngày tăm lối ấy, Kuji xuất hiện. Không như một bóng ma hoài niệm, mà sắc sảo, đĩnh đạc và thành đạt hơn bao giờ hết. Họ gặp nhau một cách ngẫu nhiên, có lẽ tại một sự kiện giao dịch nhỏ, hay đơn giản là trong cuộc đi lại đều đặn giữa công ty và nhà hàng trưa quen thuộc. Ánh mắt giao nhau, và ngay lập tức, không khí xung quanh trở nên nặng nề, lắng đọng. Kuji nở một nụ cười ấy, đầy ý vị, mỉa mai nhưng không hèn léo, nụ cười mà chỉ có những người từng đứng ở hai bờ chiến tuyến mới hiểu được. Làn khói thuốc từ ngón tay anh phảng phất trong không khí như một ám ảnh trở về, khơi dậy những ký ức mà Sakutaro đã cố gắng chôn sâu dưới lớp nghĩa vụ và sự thất bại. Đó là đêm tám năm trước. Một đêm Smokey Blue thực sự, đượm buồn và mãnh liệt. Mưa rơi xối xả, mặt phố chìm trong bóng tối và tiếng nước tí tách. Họ gặp nhau trong một quán bar nhỏ, âm nhạc du dương, rượu vang đỏ cay nồng nói lên những điều không thể dám nói ban ngày. Không phải đối thủ cạnh tranh, mà chỉ là Sakutaro và Kuji, hai linh hồn cô đơn trong đêm mưa. Nói gì, làm gì trong đêm thăng trầm ấy giờ đây đã nhòa lẫn với tiếng mưa và những lời cầu xin im lặng, nhưng cảm giác thì vẫn nguyên vẹn – một ngọn lửa cháy rực, nóng bỏng, thắp sáng khoảng cách giữa hai thế giới. Một đêm duy nhất, đủ để thiêu đốt con tim, đủ để để lại một vết sẹo không bao giờ lành, một nỗi ám ảnh đẹp đẽ mà đau thương. Đêm ấy chấm dứt, và sáng hôm sau, họ lại trở thành Sakutaro và Kuji, nhân viên bán hàng và đối thủ cạnh tranh sắc sảo, mỗi người một ngả đường. Nhưng bây giờ, Kuji đứng trước mặt anh thành đạt, đầy quyền lực, và ánh nhìn sắc lạnh ấy lại khoét sâu vào tâm hồn Sakutaro, khiến những ký ức tưởng đã được đậy xuống bằng đá sỏi lại vỡ ra, phun trào làn Smokey Blue ngọt ngào và chua chát của quá khứ. Ngọn tình yêu ấy tưởng đã chôn vùi dưới lớp bụi của thời gian và sự thất bại nay lại bùng lên dữ dội hơn, xen lẫn cả vị giác của cay đắng hiện tại. Sakutaro cảm thấy mình như kẻ lạc trong hai thời khắc: vẫn là nhân viên bán hàng đang chật vật, nhưng lòng thì đang cháy lửa bởi ngọn lửa từ đêm mưa năm xưa được thổi bùng trở lại bởi chính đối thủ đời mình. Cuộc sống tiếp diễn trong sắc Smokey Blue mờ ảo, nhưng giờ đây, nó không chỉ là của anh, mà còn là của cả hai,纽带 được thắt chặt lại bởi đêm kia – một đêm định hình cả hai, một đêm vừa là khởi đầu, vừa là kết thúc chưa từng thực sự kết thúc. Liệu ngọn lửa ấy có thể bùng trở thành một ánh sáng dẫn lối, hay chỉ là thêm một cơn cháy rụi đưa anh vào bóng tối thẳm? Sakutaro không biết, chỉ biết trái tim mình đang đập theo nhịp của đêm Smokey Blue kia vọng về, xen lẫn tiếng mưa và mùi rượu vang cay nồng.