Lilly Mất Tích (Phần 1)
Buổi chiều năm ấy, mưa phùn phất phơ phất kéo dài suốt ba ngày, như một lớp màn mỏng manh trùm lên thị trấn nhỏ ven sông Hương. Người ta bảo trời đất biết trước, nhưng chẳng ai dám nói ra miệng. Đó là ngày thứ tư kể từ lần cuối cùng ai đó nhìn thấy Lilly.
Lilly không phải kiểu người hay rong chơi. Cô gái hai mươi ba tuổi, mắt nâu nhạt, mái tóc vàng mềm như tơ, sống một mình trong ngôi nhà cũ phía sau tiệm sách của bà My. Cuộc sống của cô có quy luật: sáu giờ sáng là bát cháo ấm trên bàn gỗ, bảy giờ là tiếng đạp xe cũ kĩ đến thư viện trung tâm, và mười một giờ đêm là ngọn đèn dầu leo lắt sau khung cửa sổ. Mọi thứ đều lặp lại, đến mức thị trấn quen thuộc nhịp đập ấy như cái thở của chính mình.
Thế mà cô biến mất. Không một lời từ biệt, không chiếc vali, không chỉ dẫn. Chỉ còn lại chiếc áo khoác dạ màu xám nhạt treo trên mắc áo ở phòng khách, chiếc khăn quàng đỏ cũ kỠ để trên chiếc ghế đẩu, và một tờ giấy gấp tứ trên bàn, bên trong là vài câu thơ chưa viết xong – những dòng chữ nhỏ xíu, nguệch ngoạc như thể bị gián đoạn bởi một cơn gió lốc bất ngờ.
“Mẹ Lilly cứ ngỡ con gái đi chơi xa,” bà My thì thầm, đôi tay run rẩy vuốt ve chiếc áo khoác, hơi ấm cuối cùng của Lilly vẫn còn đọng lại trong những sợi vải. “Nhưng con bé đã thề chẳng bao giờ rời khỏi đây. Nơi này là tất cả.”
Cảnh sát trưởng Hùng, một người đàn ông thẳng thừng, tính toán từng bước, lại càng bối rối. Không có dấu hiệu xô đẩy, không vật gì bị lấy đi, cửa khóa bình thường. Giống như Lilly tan biến vào sương mù sớm mai, bỏ lại một khoảng trống im lặng mà không ai dám bước vào. Trong túi xách cô để trong tủ, đèn pin còn sáng, cuốn nhật ký xanh biết đến trang thứ mười bảy – nơi mọi chuyện bắt đầu.
Người ta bàn tán đủ thứ. Có người nói nhìn thấy bóng Lilly lướt qua bãi bè cũ đêm mưa. Kẻ khác thì thì thầm về những lời đồn về con đê vắng, nơi người ta bảo rằng nếu gọi tên người mất tích ba lần giữa giấc mơ, họ sẽ trở về… nhưng không phải dưới dạng con người. Lời đồn dài ra, phủ lên thị trấn một lớp sương mờ khác, lạnh lẽo hơn cả mưa phùn.
Tối hôm đó, bà My ngồi trong căn phòng tối, ngọn đèn dầu nhỏ bé chiếu sáng một góc. Bà nói một mình, như thể Lilly vẫn ở đây, lắng nghe: “Con đã tìm thấy điều gì, Lilly? Hay là… điều gì đã tìm thấy con?”
Ngoài kia, con đê im lặng. Gió vi vu qua những bụi cỏ khô, như tiếng thì thầm vô hình. Và trong căn nhà trống trải, chiếc áo khoác dạ màu xám vẫn treo đó, đợi một cánh tay không bao giờ trở lại mặc nó.
Sự mất tích của Lilly không phải một câu chuyện đơn giản về việc đi đâu, mà là một cánh cửa khép hờ giữa thế giới người và một thứ gì đó khác, lạ lẫm. Và thị trấn nhỏ này, bỗng nhiên, trở thành một nhân chứng câm lặng trước bí ẩn đầu tiên trong hàng chục năm.
Phần 1 kết thúc ở đây. Nhưng cánh cửa ấy đã mở, và cái bóng Lilly – hay thứ gì đó giống Lilly – vẫn còn lảng vảng nơi góc nhỏ nào đó, chờ được tìm thấy.