Nhìn Xuống Vực Thẳm Không phải ai cũng xứng đáng có cơ hội thứ hai. Điều này không phải là một khẩu hiệu đạo đức, mà là một chân lý được đúc kết từ bùn lầy của chính cuộc đời. Điều tra viên giàu kinh nghiệm Wallat hiểu rõ điều đó hơn bất kỳ ai. Và trong số những kẻ không bao giờ xứng đáng, ánh mắt hắn đã dừng lại, găm ghè và không bao giờ buông, trên gã đàn ông tên Hagenow – kẻ giết trẻ em, kẻ được trả tự do sau mười lăm năm ngồi tù, dù tất cả những báo cáo, tất cả những đánh giá, đều khẳng định hắn vẫn là một ngọn lửa nguy hiểm chưa tắt. Wallat bây giờ không còn là người đưa ra cáo trạng trên giấy tờ. Anh đã điều một nhóm đặc nhiệm trong LKA, những kẻ dày dạn kinh nghiệm và cũng mang trong mình những mảnh vỡ của quá khứ. Nhiệm vụ của họ không có tên trong bất kỳ cẩm nang nào. Đó là một sự theo dõi riêng tư, một sự chờ đợi đầy kiên nhẫn và đen tối. Mục tiêu duy nhất: bắt quả tang Hagenow. Không phải vì một tội danh mới, mà để chứng minh một chân lý cũ. Để tống hắn vào nhà tù, nơi hắn thuộc về, và cũng là nơi duy nhất có thể đóng cánh cửa vĩnh viễn lên sự nguy hiểm của hắn. Đó là nhiệm vụ của Wallat, một nhiệm vụ mang dáng dấp của một bản án mà anh tự đánh ra. Trong khi đó, Hagenow, với sự chu cấp kín đáo của hệ thống, đã chuyển đến một căn phòng nhỏ trong ngôi nhà của mục sư làng Berkenbusch – nơi được mọi người ở thị trấn nhỏ này tôn sùng như một bến bờ của lòng trắc ẩn và sự phục hồi. Gã bắt đầu làm việc tại xưởng gỗ địa phương, tay vùi trong bụi cưa, im lặng như một con rối. Nhưng đằng sau lớp áo khoác cộng đồng, đằng sau nụ cười nhỏ nhẹn và sự giúp đỡ đều đặn, vẫn là thứ bóng tối mà Wallat quen thuộc. Đội LKA của anh phục vụ hắn như những bóng ma, mọi cử chỉ, mọi cuộc gặp gỡ, mọi đường đi nước bước đều được ghi lại trong sự im lặng. Họ nhìn xuống vực thẳm trong mắt Hagenow, chờ đợi một sự dao động, một cái nháy mắt, một hành động nào đó bật lên từ cái gốc rễ tàn nhẫn kia. Cuộc sống ở Berkenbusch, vốn tưởng chừng bình yên, bỗng chốc trở nên đe dọa. Max, cậu con trai tám tuổi của quản gia nhà mục sư, đã biến mất. Không một dấu vết. Không một tiếng động. Cứ như thể mặt đất trong khu vườn sau nhà đã háu hiếm và nuốt chửng cậu bé. Sự biến mạt ấy không phải là một sự kiện độc lập. Nó vang lên như một tiếng chuông cảnh báo khẽ khàng trong không khí đã đặc quánh mùi gỗ và sự lo sợ. Đối với Wallat, đó là dấu hiệu. Có lẽ Hagenow không chờ đợi thêm mười lăm năm nữa. Có lẽ sự cám dỗ từ cái “vực thẳm” bên trong hắn đã quá mạnh mẽ. Max có thể đã trở thành vật tế cho một cơn khát máu cũ, hay thậm chí là một thử nghiệm mới. Wallat và đội của anh phải nhìn xuống vực thẳm và không chỉ nhìn. Họ phải hành động trước khi cái vực thẳm ấy nuốt chửng thêm một mạng người vô tội, và trước khi sự thật về nơi Hagenow thực sự đang đứng – trên cái gì đó hay đang rơi xuống – trở nên quá muộn. Trò chơi mèo vờn chuột đã bắt đầu, và ranh giới giữa người săn và con mồi, giữa sự phục hồi và sự tái phạm, giờ đây là một vực sâu mà chẳng ai dám chắc mình có thể ngoái đầu nhìn lại.