Trong cung cấm đầy khói hương trầm mê hoặc cùng những màn sương mù dày đặc của nghiệp chướng, Hoàng hậu Tiêu Linh – người từng chịu đựng sự phản bội cay đắng nhất từ chính tay người chồng Lý Vân Hy – bỗng thức tỉnh trong thân xác tuổi đôi mươi, khi hương mai trắng ngoài hiên còn phảng phất mùi tang tóc. Một tháng trước ngày nàng gục ngã dưới lưỡi dao đoạn mệnh, tử khí bủa vây Đại Nội, Linh lại lặp lại kiếp nạn luân hồi như định mệnh trêu ngươi. Mỗi một lần quay về quá khứ, hương máu trong cổ họng lại nồng đậm hơn, những nghi hoặc ngày cũ chồng chất thành tường thành giam kín trái tim nàng.
Giữa cung đình xa hoa mà tàn khốc, nàng vừa phải giữ vững huệ tâm để chống lại âm mưu của các phi tần tham quyền, vừa lần từng sợi tơ đứt gãy trong mối tơ duyên với Hoàng đế Lý Vân Hy. Hắn – kẻ luôn dùng ánh mắt băng giá soi rọi từng cử chỉ của nàng, tưởng chừng như chưa từng nguôi ngoai mối hận tình xưa. Linh Hy Chi Hương, thứ hương thơm buổi sơ phong ngày nào, giờ chỉ còn là ký ức chua xót, như cành mai héo úa dưới lớp tuyết muộn.
Trong những vòng lặp hư ảo, nàng từng bước giật dây màn kịch tử sinh. Có khi nàng cúi đầu làm bóng ma câm nín trong góc tường, có lúc lại dám đối diện với giọt nước mắt lạc mất tự bao giờ của Vân Hy. Nhưng cứ mỗi đêm trăng lạnh, khi ký ức về cái chết cận kề ùa về, Linh lại phải gồng mình tháo gỡ từng lớp ngụy trang của diễn biến định mệnh: Liệu Đức phi họ Trần có phải kẻ giật dây? Hay chính lời thề "sinh tử bất tương kiến" năm xưa mới là cạm bẫy dồn nàng vào chỗ chết?
Và rồi, trong một góc khuất đế đô mục ruỗng, nàng tình cờ phát hiện ra mảnh ngọc bội nhuốm máu – thứ từng được hắn tặng nàng thuở mới vào cung. Chỉ khi chạm vào vết nứt lở loét trên mặt ngọc, nàng mới kinh hoàng nhận ra: Tấn bi kịch này không chỉ có hai nhân vật. Đằng sau ánh hào quang của ngai vàng, còn vô số bàn tay xám lạnh đang đẩy Linh cùng Vân Hy vào vòng xoáy hận thù không hồi kết.
Giữa muôn vàn hiểu lầm chết chóc, liệu nàng có đủ tỉnh táo để nhặt nhạnh từng mảnh chân tướng tản mát? Và trên hết – mùi hương Linh Hy năm ấy, có còn đủ sức xuyên thủng bức tường u minh dựng lên bởi quyền lực và nghi kỵ, để hai kẻ từng hứa "đồng sinh cộng tử" tìm về bến bờ thuở nguyên lai?
---
Chủ đề trọng tâm: "Linh Hy Chi Hương" (Hương thơm của Linh và Hy) được khắc họa như biểu tượng xuyên suốt, thể hiện mối tơ duyên đứt gãy nhưng chưa bao giờ tàn phai của hai nhân vật. Các yếu tố cung đấu, nghi kỵ và khát vọng giải thoát khỏi vòng luân hồi được gia tăng tính kịch tính qua ngôn từ giàu hình ảnh và ẩn dụ.