Dưới trời tuyết trắng xóa, cơn bão dữ dội cuốn phẳng mọi dấu vết đường đi, nhốt chặt hai kẻ lạ mặt - Tịnh và Đạt - trong căn lều gỗ ọp ẹp. Không lửa sưởi. Không điện thoại. Chỉ ánh đèn dầu chập chờn hắt bóng hai gương mặt. Đêm thứ ba trên dãy Himalaya khắc nghiệt này, Tịnh bất ngờ cất giọng run run: "Tao... phải nói ra thôi."
Lời thú tội bắt đầu như tiếng rên rỉ của gió. Tịnh kể về cái chết của đứa trẻ năm năm trước, giọng anh ta rạn vỡ thành từng mảnh. Đôi tay khô ráp siết chặt tách trà đã nguội, vệt rượu whisky đổ loang trên bàn như vũng máu. Đạt ngồi bất động, nước bọt nghẹn nơi cuống họng. "Mày giết đứa nhỏ? Thằng khốn!"
Căn phòng chao đảo. Gầm gừ của bão tuyết hòa cùng tiếng thở gấp. Đạt đập nát chiếc tách xuống sàn, mảnh sành văng vào má Tịnh tạo thành vệt đỏ như lời cảnh báo. "Mày nghĩ trốn lên núi là xong hả?" - Đạt gầm lên, tay nắm chặt con dao găm dã ngoại luồn dưới đệm. Bên ngoài, tuyết phủ kín lối thoát duy nhất.
Trên núi tuyết này, luật rừng lên ngôi. Tịnh lao tới, hai bóng vật lộn dưới sàn nhà gỗ rệu rã. Dao loé lên trong ánh đèn dầu rồi rơi xuống khi cánh tay Đạt bị đè ghì. Mùi mồ hôi lẫn máu tươi bốc lên sặc sụa. Gào thét. Đấm đá. Xương sườn nứt rắc rắc dưới cú đá trời giáng của Tịnh. Đạt lồm cồm bò dậy, tay chộp được thanh củi cháy dở trong lò sưởi. Bùng lên tia lửa cuối cùng.
Tuyết vẫn rơi. Thứ im lặng chết chốt sau cánh cửa gỗ không khoá nổi. Đạt gục bên xác Tịnh đã nguội cứng, ngón tay co quắp giữ vết dao cắm sâu ngực trái. Hơi thở Đạt thoi thóp như sợi chỉ. Anh nhìn ra ô cửa mờ tuyết: Ai sẽ tin kẻ sống sót? Gương mặt anh nhăn nhúm cười trong tuyệt vọng. Bên tai vẫn văng vẳng... Lời thú tội trên núi tuyết ấy, giờ đã thành gánh nặng của cả hai.