Trong một căn nhà nhỏ, lặng lẽ nằm cuối con hẻm ở một vùng quê nghèo, bà Hyo-jeong - một người phụ nữ 69 tuổi - đã trải qua một biến cố kinh hoàng. Một đêm khuya, khi bóng tối dày đặc bao trùm mọi ngóc ngách, bà đã bị một gã đàn ông xông vào cưỡng hiếp. Tiếng kêu cứu của bà lạc vào màn đêm lạnh lẽo, không một ai nghe thấy.
Sáng hôm sau, khi bà Hyo-jeong run rẩy kể lại sự việc cho những người xung quanh, phần lớn đều lắc đầu ngao ngán. Họ nhìn bà bằng ánh mắt hoài nghi, thì thầm rằng ở tuổi bà, làm sao có thể xảy ra chuyện đó. Có người còn nói bà "già rồi, hay tưởng tượng lung tung", hay "chắc là do mơ mộng hồ đồ". Ngay cả khi bà tìm đến đồn cảnh sát, vị cảnh sát tiếp nhận vụ việc cũng chỉ lắng nghe một cách miễn cưỡng, rồi thở dài, nói rằng "không có bằng chứng, rất khó để làm gì".
Trước sự lạnh nhạt và thờ ơ đó, bà Hyo-jeong cảm thấy lòng mình như bị xé toạc thêm một lần nữa - không chỉ bởi nỗi đau thể xác, mà còn bởi sự cô độc và bất lực khi lời tố cáo ngờ vực của bà không được ai tin tưởng. Trong xã hội vốn ưu ái tuổi trẻ và sắc đẹp, những nạn nhân lớn tuổi như bà thường bị bỏ quên, trở thành tiếng nói lạc lõng giữa dòng đời. Nhưng bà Hyo-jeong vẫn không chịu im lặng, bởi bà biết rằng, nếu không đấu tranh, bà sẽ mãi mãi là nạn nhân của cả kẻ xấu lẫn sự vô cảm của xã hội.
Vụ việc của bà đã làm dấy lên nhiều tranh luận về cách đối xử với nạn nhân hiếp dâm cao tuổi, về sự thiếu tin tưởng của công chúng và cơ quan chức năng, cũng như về nỗi đau âm thầm của những người phụ nữ bị xã hội ruồng bỏ. Lời tố cáo ngờ vực của bà Hyo-jeong đã trở thành hồi chuông cảnh tỉnh, buộc mọi người phải nhìn nhận lại định kiến và sự thờ ơ của mình.