Trường tiểu học nhỏ bé trong thôn, nơi ngày nào chỉ còn lại tiếng giảng bài trong lớp và tiếng ve kêu giữa trưa hè, bỗng chốc trở nên rộn rã hẳn lên. Lý do không nằm ở một buổi lễ hay một sự kiện lớn, mà là từ một lớp học kịch nghệ đặc biệt mang tên Lớp Học Của Tae Ri.
Cô Kim Tae Ri, một cô giáo trẻ mới ra trường với đôi mắt rực sự nhiệt huyết, cùng hai trợ giảng là anh Choi Hyun Wook – chàng sinh viên thực tập vui vẻ và tài hoa, và ca sĩ Kangnam – người mang theo phong cách nghệ thuật đầy năng lượng, đã biến căn phòng học cũ kỹ, lấp lánh bụi bặm dưới nắng chiều thành một sân khấu thu nhỏ.
Những buổi học đầu tiên chỉ là sự lúng túng. Các thằng bé con, vốn quen với sách vở và trò đuổi bắt trên sân, e dè đứng trước một cái bàn làm sân khấu lộn xộn. Nhưng rất nhanh, dưới sự dẫn dắt kiên nhẫn của Tae Ri, sự e ngại tan biến. Tiếng cười giòn tan vang lên khi Kangnam thử hát một câu hát vui nhộn để các em tập trung vào hơi thở. Những câu chuyện về "ông chúa sơn lâm" hay "cô tiên ếch" do Hyun Wook đóng vai lập tức cuốn hút mọi người. Dần dần, lớp học không còn chỉ là nơi đọc kịch bản.
Sân khấu nhỏ trong lớp dần hiện ra với những màn trò chơi, những vở kịch ngắn được dựng lên từ chính trí tưởng tượng của lũ trẻ. Có em hóa thân thành chiếc lá xanh muôn năm, có em thì giữ vai trò ngọn gió. Dưới ánh đèn huỳnh quang tự làm, những vũ điệu rơm rạ cũng trở nên duyên dáng. Không khí sống động, hối hả của Lớp Học Của Tae Ri bắt đầu len vào từng khe cửa lớp học, vào hành lang, vào bữa trưa của cả trường.
Và những thay đổi nhỏ ấy bắt đầu lan tỏa.
Thay đổi đầu tiên là ở chính các học sinh trong lớp. Chúng tự tin hơn, bắt đầu diễn đạt suy nghĩ của mình rõ ràng hơn trong giờ chính khóa. Những đứa bé từng "ngậm miệng" giờ lại háo hức chia sẻ ý tưởng cho bài tập tập thể. Mối quan hệ giữa chúng trở nên gắn bó hơn, như một đội kịch nghiệp dù nhỏ.
Rồi là các phụ huynh. Họ thấy con cái về nhà với những câu chuyện về vai diễn, với một nụ cười rạng rỡ và thái độ tích cực bất thường. Buổi gặp mặt phụ huynh cuối tuần, nơi chỉ thường có những vấn đề về điểm số hay kỷ luật, bỗng chốc tràn ngập tiếng cười và sự khen ngợi vì con em mình đã dám đứng trước đám đông nói một bài thơ. Một số phụ huynh thậm chí đề nghị được tham gia một buổi "thực hành" cùng con.
Ngay cả không khí của toàn trường cũng biến đổi. Tiếng đàn organ trong giờ sinh hoạt ngoại khóa đã lâu không còn vang lên, giờ lại được thay thế bằng những giai điệu học sinh tự sáng tác, bằng những điệu múa tập thể do chính Tae Ri và Hyun Wook dẫn dắt trong giờ ra chơi. Sân trường, vốn tẻ nhạt, giờ có những vòng tròn nhỏ với các em tập hợp nhau, cùng nhau "dựng cảnh" cho một câu chuyện.
Lớp Học Của Tae Ri như một tia lửa nhỏ, tưởng chừng chỉ sáng trong một góc lớp học, nhưng lại tiếp lửa được cả một không gian. Nó chứng minh rằng sự sáng tạo và tự tin có thể lớn lên từ chính một chiếc bàn dài, từ một câu chuyện được kể lại, và từ sự nhiệt tình của những người dám thắp lên ngọn lửa ấy trong trái tim trẻ. Thay đổi không ồn ào, nó len lỏi qua từng nụ cười, từng câu nói đầy mơ ước, từng bước chân tự tin hơn trên hành lang trường học. Và không ai có thể nói rằng, sự rộn ràng đó chỉ là nhất thời.