Love Class (Phần 3): Khoảng Trống Giữa Nháy Đôi
Hương thơm gỗ đàn hương từ phòng tắm thoang thoảng trong không khí lạnh buốt của hậu trường sau buổi quay MV. Jihoon ngồi co ro trên chiếc ghế nhựa lạnh, lồng ngực như lồng một con chim nhỏ đang đập nước ráo riết. Mỗi nhịp thở đều khiến anh nhớ lại khoảnh khắc giờ trước đó, khi cánh tay của Joon, khúc khủy dưới ánh đèn studio lấp lánh, vô tình chạm vào vai anh. Đó không phải là một cú va vế vô tình. Cả hai đều ngừng lại, im lặng, mắt họ gặp nhau qua gương và trong khoảnh khắc đó, cả thế giới ngoài kia – ánh đèn, micrô, ống kính – tan biến. Chỉ còn lại dòng điện chạy dọc sống lưng Jihoon, ấm nóng và nguy hiểm đến rợn người.
"Tôi đang làm gì?" Jihoon thì thầm, giọng khàn đặc. Anh chớp mắt, cố gắng làm nguội đi những cảm giác đang đốt rát da thịt. Anh là trưởng nhóm, là đại diện mọi thứ trong mắt công chúng, là hình mẫu của sự hoàn hảo. Anh không thể – không được – cho phép những thứ này tồn tại. "Love Class" – cái tên Hana gieo vào tâm trí anh từ lần gặp đầu tiên như một trò đùa, giờ đây đã trở thành một cái khóa sắt siết lấy cổ họ. Mỗi hành động nhỏ, mỗi ánh nhìn đăm chiêu, mọi cử chỉ gần gũi đều nằm trong lớp học tội lỗi, nơi bài kiểm tra sống còn là sự tồn tại của cả nhóm trong một ngành giải trí khốc liệt.
Cái cảm giác ấm áp từ Joon giờ đã đổi thành một cơn giá buốt, một lời nhắc nhở tàn nhẫn. Anh khẽ cắn môi dưới, cảm nhận vị máu loang loáng, cố gắng tập trung vào điện thoại, nhưng hình ảnh Mingu đang lặng lẽ nhìn anh từ phía bên kia phòng, ánh mắt đầy sự đồng cảm nhưng cũng pha lẫn một nỗi lo sợ không che giấu được, cứ hiện lên rõ mồn một. Mingu – người thông minh, sắc sảo, luôn đóng vai trò người bảo vệ trung thành, lại là người vừa chứng kiến tất cả, vừa im lặng như một bức tường đá. Áp lực như một tảng băng trôi đang dồn dập, siết chặt không khí, khiến họ không thể thở được.
Hana bước ra từ phòng tắm, mái tóc ướt sũng vẫn còn nhún nhảy như những sợi dây tơ mịn. Cô quăng một cái khăn choàng lên vai Jihoon bằng một cú xoay người nhanh nhẹn, gần như xô ngã anh khỏi chiếc ghế. "Trời lạnh thế, có sốt không?" giọng cô vẫn trong veo như chuông đồng hồ, nhưng ánh mắt lại sắc bén như lưỡi dao, vừa quan tâm vừa chất vấn. Mối đe dọa lộ liễu trong lời nói của cô lúc trước ("Chúng ta sẽ bị san bằng khỏi bản đồ K-pop nếu ai đó phát hiện ra") vẫn còn văng vẳng, đe dọa như một bóng ma áp lực. Jihoon chỉ lắc đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Mọi lời nói, mọi cử chỉ, kể cả những quan tâm ngọn lửa, giờ đây đều tiềm ẩn nguy cơ. Sự bình dị đã chết.
"Xin lỗi, hyung," Joon tiến lại gần, giọng nhỏ như gió thoảng. Anh đưa tay ra, nhưng dừng lại giữa không trung, không biết nên đặt đâu. Tình yêu ngọt ngào của họ giờ giống như những chiếc lá rơi ngoài kia – đẹp mê hồn nhưng vô cùng mong manh, bay theo từng cơn gió lạnh của sự sợ hãi. Jihoon khẽ nắm lấy cổ tay anh, một cái chạm nhanh, nhẹ như cánh bướm, đủ để truyền đi một thế giới cảm xúc, nhưng cũng đủ để họ giật mình như bị điện giật và buông ra ngay lập tức. Cái rủi ro đó – bị ai đó nhìn thấy, bị ai đó chụp hình, bị một tin đồn bùng nổ – đủ để thổi bay mọi thứ trong chớp mắt.
Joon lùi lại một bước, vẻ mặt buồn bã nhưng kiên định. "Anh hiểu, Jihoon-hyung. Nhưng chúng ta không thể tiếp tục như mãi mãi... che giấu." Ánh mắt anh liếc sang phía Mingu đang đứng lặng ở góc phòng. Cả ba – Jihoon, Joon, Mingu – đều hiểu rằng con đường ngầm ấy, "Love Class", đòi hỏi một cái giá đắt. Một sai lầm nhỏ, một khoảnh khắc mất kiểm soát trong studio, một ánh nhìn đắm say tình cờ bị ống镜头 ghi lại... tất cả đều có thể trở thành tin giật gân đầu trang, đủ để chôn vùi sự nghiệp của cả bốn người.
Jihoon khẽ thở dài. Cái giá cho việc tồn tại trong ngành giải trí khắc nghiệt này, nơi hình ảnh được chăm chút tỉ mỉ và danh tiếng là thứ quý hơn cả vàng, chính là sự từ bỏ. Từ bỏ những khoảnh khắc ấm áp, từ bỏ những cái chạm nhẹ nhàng, từ bỏ cả một tình cảm đích thực vốn không thuộc về luật lệ. Anh nhìn ra cửa sổ, thấy những chiếc lá cuối mùa đang quằn quại trong giá rét. Giống như họ, bị kẹt giữa hai thế giới: thế giới bên ngoài nơi "nhóm" là một khối cầu toàn, và thế giới bên trong nơi trái tim họ đang yêu thương nhau, cấm nhưng vẫn mãnh liệt.
"Chúng ta phải... cẩn trọng hơn nữa," Jihoon nói, giọng nặng nề. "Mỗi hành động, mỗi ánh nhìn. Lớp học này... không dễ dàng." Anh quay lại nhìn Mingu, người chỉ gật đầu âm thầm. Áp lực đè nặng lên vai Jihoon như một tảng đá khổng lồ. Anh là trung tâm, là người phải giữ cho thuyền "Jihoon, Joon, Hana, Mingu" không bị chìm, nhưng rõ ràng, con thuyền này đang bị rạn nứt từ bên trong – một vết nứt gọi là tình yêu bị cấm đoán. Và khi đang cố gắng trấn an bản thân, một tiếng bước chân đột ngột vang lên từ phía hành lang tối, ngay bên ngoài cánh cửa phòng chờ. Sự im lặng chết chóc bao trùm bốn họ. Ai đó đang ở đó? Người đó đã nghe thấy gì?