Cuối Đêm Dài Tiếng gà trống gáy đầu tiên ở xóm dưới vừa dứt, nhưng cái lạnh vẫn còn nặng hạt, đọng lại trên vành nón của Lữ Khách. Hắn ngồi bệt xuống bậc thềm đã rêu phong của một quán nước vắng khách, chờ cho cơn buồn ngủ trôi qua. Đêm đã vào lúc đứng bóng, cái giờ mà người ta chỉ muốn đắp chăn mà ngủ, còn kẻ đi đường như hắn lại phải gồng mình dò dẫm trong bóng tối. Trên bàn, nửa chén trà nóng đã nguội ngắt, váng nước đọng lại một lớp mỏng. Lữ Khách không vội vã bốc điếu thuốc, chỉ nhìn ra phía con đường mờ sương. Cuối Đêm Dài không phải là lúc tĩnh lặng nhất, mà là lúc người ta thấy rõ nhất cái đơn độc của mình. Không có tiếng cười nói, không có ánh đèn nhà ai rực rỡ nữa, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe liếp và những dự định chưa thành hình. Hắn đứng dậy, xách chiếc túi xưa cũ, cảm nhận cái lạnh thấu xương của đất trời đang chuyển giao. Chẳng ai trả tiền cho những giấc mơ chưa cất cánh, cũng chẳng ai đợi một Lữ Khách trở về lúc rạng sáng. Nhưng hắn biết, chỉ cần vượt qua được cái khoảnh khắc u tối này, ánh bình minh sẽ rạng trên đỉnh đồi phía trước, và chuyến đi lại có thể tiếp tục.