Phòng thẩm vấn số 7, Tòa án Quân sự Liên bang, chìm trong ánh sáng lạnh lẽo của đèn neon. Tiến sĩ Armin Friedrich, với tuổi tác đã in hằn những nếp nhăn trên khóe mắt, ngồi đối diện người đàn ông duy nhất trong phòng. Anh ta mặc một chiếc áo khoác dài màu nâu bạc, bạc màu, những đường chỉ may tưởng như đang tự di chuyển dưới làn ánh sáng yếu ớt. Không có dấu hiệu bạo lực, không vết thương, chỉ một sự bình thản đáng sợ.
“Lại một lần nữa,” giọng Tiến sĩ Friedrich vang lên, khô khan và có tỷ lệ chuẩn xịt. “Tên của anh.”
Người đàn ông mỉm cười, nụ cười không căng mặt. “Tôi đã nói rồi. Tôi không có cái tên như anh hay biết. Tôi chỉ là… một Lữ Khách.”
“Một ‘Lữ Khách’.” Friedrich lặp lại từ đó, như thể nếm thử một miếng kim loại. “Theo lời khai của anh, anh không đến từ đâu, mà anh từng đến từ mọi nơi. Anh tự nhận mình là một tội phạm, một kẻ Đào Ngũ, trốn khỏi cuộc chiến tranh không cuối cùng ở ‘Ngàn Năm Tương Lai’. Và tấm áo này,” ông chỉ vào chiếc áo khoác nằm trên bàn, được niêm phong bằng niêm phong chống nhiễu, “chính là ‘Tấm Áo Vua’ – công cụ du hành, và đồng thời, là chiếc ung thư đang ăn mòn xương cuộc đời anh?”
“Nó là một phần của tôi,” người đàn ông nói, ánh mắt không tập trung vào Friedrich, mà như đang nhìn xuyên qua bức tường bê tông, nhìn vào một quá khứ hoặc tương lai nào khác. “Không phải ‘công cụ’. Nó là… một cái bóng. Một ký ức sống. Anh không thể tách nó ra khỏi tôi hơn là tách quá khứ ra khỏi hiện tại.”
Friedrich ghi chép, bút bi chạy trên giấy với nhịp độ máy móc. Anh ta có thể dễ dàng nói những điều này, hoàn toàn không đáng tin. Một câu chuyện hoang đường, một ảo ảnh tự kết hợp từ sự tuyệt vọng hoặc một kế hoạch tâm lý chiến tinh vi nào đó. Nhiệm vụ của ông là phá vỡ lớp áo giáp đó, tìm ra sự thật: liệu đây là một đồng ý giả tạo từ một bộ não đã qúa tải, hay một sự thật được bịt kín quá kỹ càng bởi một kẻ thực sự biết trước về những thứ chúng ta chưa từng tưởng tượng?
“Anh nói về ‘Ngàn Năm Tương Lai’ như thể đó là một địa danh,” Friedrich dồn ép. “Hãy mô tả nó. Âm thanh. Mùi vị. Ánh sáng.”
“Âm thanh là tiếng kim loại mài trên kim loại, mài mãi, không bao giờ dừng lại,” người đàn ông trả lời, giọng bỗng trở nên xa xăm. “Mùi vị là… sắt và nước bạc, pha lẫn mùi cỏ cây đã cháy than. Ánh sáng?” Anh nhếch mép, một cử chỉ đầy mệt mỏi. “Ánh sáng là màu của sự tuyệt vọng. Một ánh sáng lạnh, không có bóng. Không có mặt trời. Chỉ có… một sự hiện diện.”
Friedrich ghi chú: Ảo giác giác quan cực kỳ sống động. Kiểu mô tả phù hợp với các trường hợp PTSD nặng hoặc rối loạn tâm thần phân liệt. Có nhắc đến “bóng” – có thể liên hệ đến ý thức về cái chết hoặc sự bị săn đuổi.
“Và ‘Tấm Áo Vua’?” Friedrich chỉ vào chiếc áo. “Theo lời khai, nó có thể bảo vệ anh khỏi… ‘sự trôi nổi ngẫu nhiên của thời gian’. Làm thế nào? Nó là một vật cản trường từ? Một màn hình năng lượng?”
Người đàn ông im lặng trong giây lát. Cái im lặng đó nặng trịch. “Nó là một lời thề,” cuối cùng anh nói. “Lời thề của một kẻ đã phản bội. Nó không bảo vệ tôi. Nó neo tôi lại với một điểm duy nhất trong dòng thời gian – điểm này có thể là bất kỳ thời điểm, bất kỳ nơi nào, nhưng nó khóa tôi vào đó. Nó là mức độ đóng băng. Tôi không thể đi xa hơn, nhưng cũng không thể trôi đi.” Anh nhìn Friedrich, và trong ánh mắt đó, nhà phân tâm học bỗng thấy một sự kiên định lạnh lẽo, không phải kiên định của một kẻ điên, mà của một người đã chứng kiến một chân lý quá lớn để quay về. “Anh đang cố tìm một lỗ hổng trong câu chuyện của tôi. Nhưng lỗ hổng lớn nhất, Tiến sĩ, là việc anh không thể tin nó. Đó chính là sự bảo vệ của nó. Sự thật sau tấm áo này là… tôi đang phạt bản thân mình. Tấm áo chính là hình phạt.”
Friedrich cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đó không phải là thông tin – đó là một phát biểu triết học, một lời thú tội tồi tệ. Anh ta đang nói về gì? Một lỗi lầm gì đủ lớn để phải mang một chiếc áo là thiên ngục của chính mình?
“Ai đã may chiếc áo này?” Friedrich hỏi, giọng ông bỗng có chút khàn.
“Tôi,” người đàn ông đáp. “Và những người khác. Những Lữ Khách khác. Chúng tôi tự mình đan những sợi dây này từ nỗi ăn năn và sự chết chóc mà chúng tôi gây ra. Mỗi sợi là một mạng người. Mỗi đường chỉ là một lần chối bỏ trách nhiệm. Nó không được làm từ vải. Nó được làm từ… nguyên lý. Nguyên lý rằng chúng ta phải trả giá cho việc nhìn thấy những gì không nên nhìn, cho việc biết những gì không nên biết.”
Phòng thẩm vấn trở nên im ắng, chỉ còn tiếng máy ghi âm đang quay. Friedrich nhìn chiếc áo trên bàn. Nó trông bình thường, vàng bạc, cũ kỵ. Nhưng giờ đây, dưới làn ánh sáng lạnh, ông bỗng thấy những đường chỉ như đang rung động rất nhẹ, như một tiếng thì thầm siêu âm. Anh ta nói dối sao? Quá dễ dàng để nói dối với một câu chuyện phức tạp đến vậy. Quá dễ dàng để bịa ra một thứ gọi là “Ngàn Năm Tương Lai”.
Nhưng nếu… nếu đây là một bức tường thật sự? Một tấm màn đen Che giấu một sự thật, thay vì tạo ra một ảo ảnh? Nhiệm vụ của Friedrich là tìm xem có “sự thật” nào đằng sau tấm áo đó không, chứ không phải xem chiếc áo có tồn tại hay không. Và câu trả lời, bỗng chốc, trở nên đáng sợ hơn gấp trăm lần nếu nó là có.
Ông nhìn người đàn ông – Lữ Khách – đang ngồi đó, bình tản như đang uống một tách trà. Chỉ một người đàn ông trong một chiếc áo cũ. Nhưng Friedrich giờ đây tự hỏi: liệu mình có đang ngồi đối diện với một bản lề giữa các thế giới? Một sự kiện sống? Một sinh vật bị trôi dạt từ một chiều không gian khác, và chiếc áo kia là cách duy nhất để nó duy trì một hình thức, một câu chuyện, bất kể là thật hay giả, để sống trong thế giới này?
“Anh muốn gì?” Friedrich hỏi, câu hỏi cuối cùng, vượt ra ngoài phạm vi thẩm vấn. “Từ tôi?”
Người đàn ông mở mắt, và lần đầu tiên, Friedrich thấy trong đó một cái gì đó nguyên vẹn, không phải là nỗi đau, mà là một sự mệt mỏi cực độ. “Tôi muốn ai đó,” anh nói, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, “biết rằng tấm áo này không phải là một bí mật. Nó chỉ là một lời cảnh báo. Và lời cảnh báo đã quá muộn rồi đối với tôi. Còn với anh… có lẽ cũng thế.”
Tiếng máy ghi âm vẫn quay. Nhưng Friedrich giờ đây không còn chắc nữa, liệu mình đang ghi lại lời khai của một kẻ lừa đảo điên rồ, hay đang chép lại bản cam kết cuối cùng của một sinh thể từ một thực tại khác. Sự thật sau tấm áo vua không phải là một bí mật về quyền lực, mà là một nỗi cô độc vĩnh cửu, một sự trôi bạt không lối thoát. Và câu hỏi đắt giá nhất không phải là “Anh nói dối à?” mà là “Liệu tôi có dám tin những gì tôi sắp nghe thấy không?”
Friedrich ngừng ghi chép. Chiếc áo trên bàn, bỗng chốc, trông giống hệt một cái xác mặc quần áo. Một cái xác của một điều gì đó không còn thuộc về thời gian này. Và ông, Tiến sĩ Friedrich, bỗng cảm thấy như mình không còn là một nhà khoa học thẩm vấn nữa, mà trở thành một Lữ Khách non trẻ, lần đầu tiên đứng trước bức tường bí ẩn của một hiện thực khác, và sợ hãi trước câu hỏi: liệu mình có mở cửa được không?