Đâu chỉ là một bộ phim hoạt hình, đây là một bản hòa ca tục lệ, một bản giao hưởng điên rồ dành riêng cho những người từng tin rằng Las Vegas chỉ còn có poker và đám cưới vội. "Luật lệ của Las Vegas" là nơi mà luật pháp khô khan và ảo thuật lố bịch cùng chung một chiếc bàn, và cả hai đều cần nhau để tồn tại trong thành phố của những giấc mơ được bày bán như kẹo cao su. Hãy tưởng tượng: một thành phố nơi ánh đèn neon không bao giờ tắt, nơi mọi người đến để đánh mất hoặc tìm thấy chính mình. Và ở đây, ta có Miles Finch – luật sư với bộ complê may chỉn chu và khuôn mặt như tờ giấy photo, người xem mọi vấn đề đều qua lăng kính của Điều khoản và Mệnh lệnh. Anh ta có thể biểu diễn một bài phát biểu dài 20 phút về quyền sở hữu tài sản trong khi đối phương chỉ biết cười đơ mặt vì bị đánh lừa bởi một chiếc bình hoa biến mất. Nhưng Miles không có gì ngoài những điều khoản khô cằn. Rồi xảy ra sự kiện. Một vụ kiện về một chú chó cưng "biến mất" khỏi một show diễn ảo thuật. Một tranh cãi về việc ai là người sở hữu thực sự của một chiếc khăn quàng cổ tích được dùng trong màn "xẻ đôi người". Các vụ việc nhỏ nhặt, vớ vẩn, mà nếu đem ra tòa thông thường thì sẽ khiến cả thẩm phán ngáp dài và phóng viên ngất xỉu vì nhàm chán. Đó là lúc "Roxy Sparks" xuất hiện. Ảo thuật gia với đôi mắt tinh quái, tóc màu đồng thau và một chiếc áo choàng khiến mọi ánh đèn phòng tòa án trở nên lố bịch. Cô ấy không chỉ lừa được mắt, mà còn lừa được cả lẽ phải. Cô nhìn vào những tài liệu của Miles, cười khúc khích và nói: "Chú chó này không mất đâu, anh luật sư ạ. Nó chỉ tạm thời di chuyển sang một chiều không gian khác theo hợp đồng thầnPerform-A-Gram mà anh không đọc kỹ điều khoản phụ." Và thế là, một liên minh kỳ quặc được hình thành. Miles mang đến cho Roxy cấu trúc, các văn bản pháp lý, những lời nói có trọng lượng dù cho câu chuyện có lố bịch đến đâu. Anh biến các màn ảo thuật thành các "thí nghiệm không thể phủ nhận", chuyển hóa những lời giải đáp kỳ diệu thành các lập luận có thể thẩm định. Còn Roxy, cô dạy cho Miles rằng đôi khi, sự thật không nằm ở trang luật, mà nằm ở đường kẻ tay, ở nụ cười giả tạo, ở ánh mắt đang đánh lừa hàng trăm người xem. Họ xử lý các vụ án: một người đàn ông kiện vì "mất trộm" chiếc mũ trong màn biến mất, nhưng hóa ra ông ta đã tự giấu nó vì muốn được Roxy chú ý. Một cặp vợ chồng tranh cãi về việc ai là chủ của một bông hoa bằng giấy được thổi bay trong màn "The Floral Finale", và hóa ra bông hoa đó là chìa khóa cho một món nợ cũ. Mỗi vụ án là một màn ảo thuật nhỏ, và mỗi màn ảo thuật là một vụ án với các điều khoản rắc rối. Phim không chỉ là tiếng cười. Đằng sau lớp áo màu sắc rực rỡ của Roxy và vẻ cứng nhắc như bàn thạch của Miles, ẩn sâu là những câu hỏi về sự thật, về niềm tin, về việc chúng ta sẵn sàng tin vào điều gì. Trong một thành phố mà mọi thứ có thể là giả, mọi giả đều có thể là thật, liệu một tấm "giấy chứng nhận pháp lý" có thực sự quan trọng hơn một nụ cười chân thành lừa dối? Liệu luật lệ càng cứng nhắc, lại càng cần một tí phép màu để không bị vỡ vụn giữa chừng? "Luật lệ của Las Vegas" vì thế, không phải chỉ là những vụ kiện vặt. Đó là hành trình của hai kẻ lạc loài trong sa mạc rực ánh đèn, cùng nhau tìm ra rằng đôi khi, để thắng, bạn không cần phải tuân theo mọi luật lệ. Bạn chỉ cần một chút sự khéo léo, một tí can đảm, và đôi khi, phải dám thổi một làn khói mịt mù che mắt cả một phòng tòa án. Bởi trong thành phố này, sự thật xán lạn nhất đôi khi chỉ là ảo ảnh được dàn dựng công phu nhất. Và hai người họ, một luật sư và một ảo thuật gia, chính là những người dựng khung cho những ảo ảnh ấy – với tư cách là những người bảo vệ, hoặc đơn giản là những người hiểu rằng đôi khi, phép màu cũng cần phải có giấy tờ.