Bối cảnh máu lửa giang hồ đầu triều Minh
Những năm Hồng Vũ triều Minh, giang hồ dậy sóng với cuộc chiến ngầm giữa các môn phái. Động Đình Môn - danh môn chính đạo trấn giữ vùng hồ Động Đình - nổi tiếng với tuyệt kỹ "Băng Phách Thủ", chưởng pháp sắc bén như băng giá. Trong khi đó, Dược Tiên môn bị giới võ lâm xem là "ngoại đạo" bởi bí thuật luyện độc cùng cách trị thương phản thường tắc, lữ đồ thường trốn chạy khi thấy áo tím phù vân trên đỉnh Xu Miên sơn.
Sở Thiên Thất Nghĩa - Thất tinh uy chấn giang hồ
Hàn Băng - thất đệ tuổi trẻ tài cao - danh chấn giang hồ không chỉ nhờ "Hàn Băng chưởng" độc bộ thiên hạ, mà còn bởi tấm lòng hiệp nghĩa. Năm ấy hắn cùng sáu huynh trưởng kết nghĩa vườn đào: Từ đại ca Thương Long Kiếm Lưu Bằng Cử – kiếm phong hiểm ác như rồng cuốn, đến tam ca Đoạn Tình Thương Hoàng Thực Hiên – mỗi chiêu võ mang sát khí ngập trời. Thất huynh đệ thề giữa mưa bão: "Sinh tử bất ly, nghĩa khí trước mắt". Ai ngờ lời thề ấy lại chính là mầm mống bi kịch...
Gặp gỡ định mệnh ven hồ Tây Tử
Mùa thu năm Kiền Nguyên thứ 12, Hàn Băng lạc bước đến u cốc phía tây Thái Hồ, tình cờ cứu thiếu nữ áo tím ngất xỉu dưới trận "Thất Tinh Liên Châu" của phái Thiết Kình. Nàng là Thủy Tiên Hồng – đệ tử nội môn Dược Tiên, hai tay từng cứu bao mạng người bằng "Ngọc Cốt Kim Châm". Mối duyên định mệnh gieo từ ánh mắt hồi ức trong mưa – khi chàng bồng nàng trốn vào động đá, lửa trại loang bóng hoa đào trên má người con gái chấp chới...
Hội nghị Đào Yên các máu thấm trướng đỏ
Đêm trăng thượng tuần tháng hai, bảy huynh đệ tụ hội Đào Yên các. Hàn Băng trang trọng đặt chén rượu bạch ngọc lên bàn, hai mắt ánh lên thứ quang mang của kẻ dám băng qua vực thẳm vì tình. Lưu Bằng Cử nghe chữ "Dược Tiên" liền đập chén xuống đất: "Thất đệ điên rồi sao? Phái ấy dùng độc dưỡng sinh, trong cốt tủy toàn sương khói âm tà!" Hoàng Thực Hiên rút đoản đao đâm xuyên qua bức thư pháp "Nghĩa": "Dám kết hôn với nữ ma đầu – Động Đình Môn ta còn mặt mũi nào đứng giữa giang hồ?" Năm vị còn lại như hình nhân đá lạnh, ánh mắt khóa chặt mọi đường máu nơi yết hầu thất đệ...
Những lớp sóng ngầm phía sau lời thề
Không ngờ, bên dưới lớp vỏ "môn hộ chi kiêu" lại cuộn lòng đen bảo thủ. Ngũ huynh Bạch Mi Cương tay chùm năm ngón chạm đến bí án năm xưa: "Năm ấy đại tông sư phái ta chết tức tưởi dưới Kiếm Trận "Cửu Cực Hồn Thi" – chính do cao thủ Dược Tiên đầu độc chưỡng lực!" Tịch Mịch Phu Nhân – người từng xem Hàn Băng như con ruột – lạnh ngắt: "Ngươi cưới ma nữ – chẳng khác nào đâm dao vào tim bảy huynh đệ!" Giọt nước mắt của Hàn Băng khô cứng trong tiếng gào thét đầu thu: "Nàng chỉ là lương y – cớ sao các huynh..."
Bi ca khởi từ mảnh gương vỡ
Trong cơn tuyệt vọng, Thủy Tiên Hồng lẻn đến ải Nguyệt Nha gặp tình lang. Nàng khóc cười như điên trong vòng tay Hàn Băng: "Em có mang rồi... đứa bé này sẽ là bằng chứng tình ta không dối trời đất!" Nhưng lời ấy vô tình thành lời trăn trối – tam ca Hoàng Thực Hiên vốn sát đuổi sau lưng, bộ "Hỏa Dực Chưởng" thiêu đốt cả hoa lau vàng. Thủy Tiên Hồng đẩy Hàn Băng xuống vực sâu, thân thể mềm mại hóa thành đóa hoa máu trước chưởng phong tàn độc...
Hậu trường đẫm máu của Ma Nữ Truyện
Ngày Hàn Băng ôm thi thể lạnh ngắt dưới mưa tầm tã, chữ "Nghĩa" trên băng bội Sở Thiên Thất Nghĩa nứt thành trăm mảnh. Ba mươi năm sau, giang hồ đồn đại về Ma Nữ áo tím – tóc trắng như tuyết, lòng tràn sát khí – đi đến đâu máu chảy thành sông. Những cao thủ từng phản đối mối tình năm ấy chết dưới chiêu thức mang tên "Hàn Băng – Thủy Tiên"... Người ta thì thầm đó chính là hài nhi chưa kịp chào đời năm nào, hóa thân thành nữ quỷ trả thù cho mối tình oan khuất. Kết cục của Sở Thiên Thất Nghĩa – bảy ngôi sao ngày nào – giờ chỉ còn là bảy nấm mồ không bia khắc tên...
Lời đồn cuối cùng vẫn là gió thổi qua bãi lau hoang ải Nguyệt Nha: Mỗi đêm trăng mờ, bóng áo tím lại vật vờ tìm mảnh gương vỡ cuối cùng của "Ma Nữ Truyện"...