Từ thuở bé, Jessica đã quen với hình ảnh người mẹ ngồi lầm bầm trong góc tối, mắt trắng dã nhìn chằm chằm vào khoảng không như thể có kẻ vô hình đang đối thoại. Những đêm mưa gió, tiếng hét thất thanh của bà xé toang không khí, khiến lũ trẻ hàng xóm đồn thổi rằng nhà ấy bị ma quỷ ám. Bác sĩ chẩn đoán rối loạn tâm thần, nhưng vẻ hoảng loạn trong mắt mẹ mỗi lần bà vùng vẫy khỏi vòng tay người trói buộc – như thể chống cự một thứ gì ghê gớm hơn bệnh tật – ám ảnh Jessica suốt thời thơ ấu. Hai mươi năm sau, căn nhà gỗ cũ kỹ nơi mẹ qua đời đón Jessica trở về trong mùi ẩm mốc của ký ức. Lúc đầu chỉ là những cơn tê lạnh đột ngột dọc xương sống. Rồi tiếng bước chân lẹt xẹt sau lưng khi cô một mình rửa bát đêm khuya. Ban ngày, thứ ánh sáng xám xịt trong nhà khiến mọi đồ vật nhòe đi như bị lớp sương mỏng bủa vây. Cô cười gượng khi bạn bè khuyên đi khám tâm lý, nhưng linh cảm mách bảo thứ này giống mẹ ngày xưa đến rợn người – và khác mẹ ở chỗ: nó cố tình khoe khoang sự hiện diện. Đỉnh điểm là đêm Jessica phát hiện vết xước dài hằn sâu trên tường gỗ, từ từ biến thành dòng chữ "Mày không thoát đâu" bằng thứ ngôn ngữ quỷ dị mẹ cô vẫn viết điên cuồng lúc sinh thời. Cô đứng lặng người, tay nắm chặt bình xịt nước thánh mua vội ở nhà thờ, lần đầu tiên dám thốt lên thành lời: "Ma quỷ… Mày đã theo họ hàng tao bao đời rồi nhỉ?" Tiếng cười rú từ góc phòng tối vọng lại, tan trong mùi lưu huỳnh. Gánh nặng di truyền bỗng mang ý nghĩa đen tối hơn cả những trang sách y khoa khô khan.