Maa Behen, hai tiếng ấy nghe sao gần gũi mà nặng trĩu trong căn phòng chật chội. Khóe môi cong lên nửa vời, đôi mắt Maa Behen lại lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo của nỗi kinh hoàng. Bóng tối của khu tập thể không bao giờ thực sự buông xuống, chỉ là một lớp bụi mờ ảo phủ lên những bức tại tường sơn đã lão hóa, nơi từng lối đi lắt nhắt từng giờ lại chật cứng tiếng xe máy, tiếng trẻ con khóc lóc, tiếng hàng xóm xì xào như muỗi mắc vào tai. Ở đây, không gian như bị xô dồn vào nhau, người ta sống quá gần, như thể thứ da thịt của người láng giềng đâm thẳng vào nhau. Maa Behen, người mẹ già gân, cùng hai đứa con gái - một người rụt rè rụt rè, một người cứng đờ như sắt - biết điều đó rõ hơn ai. Họ biết ở đây, trong cái tổ này bừa bộn, rơm rạ, thì không cái tội nào có thể giữ kín được. Không phải vì công trình điều tra tinh vi, mà chính sự tò mò miệ lưỡi, cái nhìn liếc lén lút từ hàng xóm bước chân qua lại, tiếng thở dài sừng sững khi ra vào cửa... tất cả như một con mắt khổng lồ vô hình, luôn soi rọi vào mọi ngóc ngách, kể cả những góc khuất trong tâm hồn họ.
Ngay từ khi vụ việc xảy ra - một cái chết tàn nhẫn, một tiếng hét vụt mất trong đêm tối như một cơn lốc xoáy cuốn mọi thứ đi - Maa Behen đã hiểu rõ. Cô ta nhìn vào đôi mắt kinh hoàng của hai đứa con, biết chúng đã trở thành đồng phạm không điểu khiên nào. Bức tường ngăn cách giữa chúng và thế giới bên ngoài giờ đây chính là tấm thảm che, cũng là cái bẫy. Vì thế, Maa Behen quyết định chiến đấu theo cách duy nhất mà cô nghĩ có thể được: che đậy. Nhưng che giấu một cái chết? Trong nơi hàng xóm như ngưòi sên bò lên nhau, nơi mùi cơm tối của nhà này len lỏi qua khe hở sang nhà kia? Chẳng cần ai hỏi, ánh mắt mơ hồ khi thấy họ vội vàng dọn dẹp, chỗ nhăn nhúm trên tấm thảm có lẽ không khớp với chân đế ghế, hay mùi nước hoa nồng nặc dội đến lạ thường khi một trong số bọn họ trở về... tất cả đều trở thành những mảnh ghép rời, nhưng đủ để người xóm nghi ngờ, thì thầm.
Maa Behen cố gắng trở thành một bức tượng sừng sững, một bức tường vững chắc. Nhưng đôi tay cô run rẩy khi chuẩn bị bữa tối, tiếng thì thầm với con gái dần trở thành lời la hăm doạ đầy day dứt. Hai đứa con gái, vốn xa cách vì những mâu thuẫn ngấm ngầm dày công vun đắp, giờ lại gần nhau một cách thật đáng sợ, như hai bông hoa độc hại cùng bám vào nhau để chống đối thế giới bên ngoài. Chúng nhìn nhau, giao tiếp bằng một ánh mắt cô độc, cùng sợ hãi sự vỡ lở, và cùng nơm nớp lo sợ khi tiếng bước chân ai đó đi qua hành lang vào khuya, hay tiếng gõ cửa bất chợt vang lên "Con đâu rồi?!". Trong cái không khí loãng đặc ấy, where every whisper could be a shout and every glance a judgment, the weight of the secret presses down heavier than any stone. Sự im lặng của Maa Behen và hai đứa con giờ trở nên ồn ào nhất, vang vọng trong từng ngõ nhỏ, góc khuất, như một lời thú nhận không nói thành lời. Sợ nhất không phải cảnh sát, mà chính là ánh mắt soi mói của hàng xóm, cái vòng tay kề kề của sự giám sát nửa vời nhưng triền miên ấy. Maa Behen biết, ở nơi "toc mach" đầy rẫy tiếng thì thầm và ánh mắt sắc lạnh này, bí mật chỉ chờ khoảnh phút vỡ òa. Và khi nó tới, nó sẽ không đến từ ngoài kia, mà từ chính những lầm than râm ran bên trong tổ ấm bấp bênh của họ - nơi trái tim đã bất an từ lâu, và chỉ cần một chấn động nhẹ cũng khiến bức tường mong manh sụp đổ, mang theo tiếng khóc gào thảm thiết. Maa Behen và các con cô chỉ chờ tiếng gõ cửa thứ hai, của sự thật không thể trốn chạy. Bức tường khu tập thể vốn dĩ không che đậy được gì, ngoại trừ những vết nứt ngày càng lớn trong tâm hồn họ. Và Maa Behen, người mẹ kiên cường ấy, giờ chỉ còn thấy lạnh trong xương tủy, biết rằng rồi thôi, ngày bại lộ đang tới, và nó sẽ còn khủng khiếp hơn cả chính tội ác cố giấu giếm.