Trong cung điện vàng son chói lọi ánh đèn nhưng ngập tràn âm mưu, một người phụ nữ khoác chiếc áo choàng đen dài như bóng đêm bước vào giữa tiếng nhạc réo rắt. Phong Lệ – công chúa một thuở từng ngây thơ như đóa lan dại – giờ mang dáng dấp của kẻ cai trị lạnh lùng. Gót giầy đen gõ nhịp trên sàn ngọc, mỗi bước chân như nghiền nát những lời đồn đại năm xưa. Người ta dèm pha nàng giết chính phụ hoàng bằng thuốc độc, kết tội nàng vì một chén trà bạc nghi ngút khói. Bảy năm lưu đày nơi rừng thiêng nước độc, nơi bọn tiện dân gọi bằng "Mặc Nhẫn Tàng Kiều" – ngọn cầu đá phủ rêu dẫn vào cõi chết – đã rèn nên đôi mắt thép không gì làm chùng xuống
Bữa tiệc hôm nay, thực chất là cái bẫy. Thịt rừng, rượu ngâm xác rắn, trái cây thấm máu tươi – tất cả chỉ nhằm dụ lũ yêu quái mặc áo gấm lộ diện. Và giữa những khuôn mặt giả tạo kia, một bóng hình khiến nàng dừng chân: Vân Trọng. Chàng nô lệ có làn da bánh mật nhuốm đầy thương tích, nhưng dáng đứng thẳng như cây tùng bị bão bẻ gãy. Mùi máu và mồ hôi vương trên người hắn còn đậm hơn cả mùi nước hoa xung quanh. Phong Lệ khẽ nheo mắt, móng tay đỏ như máu bấm vào ly rượu – nàng biết rõ hắn là ai. Một hoàng tử phế truất, từng khiến thiên hạ nghiêng ngả vì tài múa kiếm dưới trăng, giờ đeo lốt chó săn để len lỏi vào chốn cung đình.
"Chủ nhân cần gì ở tên nô bộc hèn mọn này?" – Vân Trọng cúi đầu, nhưng giọng nói không run. Ánh mắt chàng lướt qua chiếc thương kiếm giấu dưới vạt áo nàng – thứ vũ khí chém đứt cổ tay tên quan tham đêm trước.
Phong Lệ cười khẽ, tay nâng cằm hắn lên. Những vết roi dọc sống lưng Vân Trọng là thật, nhưng cái cách hắn nín thở khi ngón tay nàng chạm vào mang tai lại tố cáo sự giả dối. "Ta muốn ngươi nhìn cho rõ" – nàng thì thầm, hơi thở phả vào môi tên nô lệ – "xem những kẻ đã đẩy ta xuống Mặc Nhẫn Tàng Kiều giờ run sợ thế nào khi quỷ dữ trở về."
Tin đồn từ góc tối vọng lại. Hai vị đại thần đột ngột ngã xuống, mắt trợn ngược, bọt mép đầy máu – thứ rượu họ vừa uống đã bị trộn độc từ lúc nào. Giữa tiếng la hét hỗn loạn, Phong Lệ lắc ly rượu đỏ như máu, khóe mắt dán chặt vào Vân Trọng. "Hoàng tử – hay giờ nên gọi ngươi là kẻ phản bội?" – nàng hừ lạnh, tay rút đoản đao dí vào cổ chàng – "Chính ngươi đã phục độc giết phụ vương ta để đoạt ngôi, giờ lại lân la trắng trợn thế này?"
Vân Trọng bất ngờ nắm lưỡi dao. Máu từ lòng bàn tay chảy dọc theo những đường chỉ tay nứt nẻ, nhưng nụ cười của chàng vẫn điềm tĩnh đến ghê người. "Nếu muốn giết ta, tại Mặc Nhẫn Tàng Kiều nàng đã làm rồi" – giọng chàng trầm xuống – "Còn cái chết của tiên đế... thật trớ trêu khi cả hai ta đều là con tốt trong tay kẻ thù."
Bóng tối bắt đầu xâm chiếm đại điện. Những cây nến cứ lần lượt tắt ngúm như có bàn tay vô hình thổi qua. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, bàn tay lạnh ngắt của Phong Lệ chạm vào vết thương của Vân Trọng. "Liệu ngươi dám tin một kẻ bị coi là sát phụ thân?" – giọng nàng chợt run lên, lần đầu tiên sau bảy năm – "Hay ngươi chỉ muốn dùng ta như con bài trả thù?"
Chuông canh rung lên báo hiệu giờ Tý. Một bức thư nhỏ có in dấu triện lửa rơi từ trần nhà xuống. Khói mờ tỏa ra, hiện lên dòng chữ máu: "Kẻ thù đã biết về mối liên minh giữa hai người." Vân Trọng chậm rãi đặt lên tay nàng một chiếc ống tên nhỏ – thứ từng thuộc về thái tử cả trước khi chàng bị phế truất. "Chọn đi" – chàng liếm vết máu trên môi, mắt sáng lên ánh sáng của loài thú bị dồn đến chân tường – "giữa việc chặt đầu ta tại đây, hay cùng ta đi qua Mặc Nhẫn Tàng Kiều lần nữa?"
Ngoài kia, tiếng quân lính ầm ầm tiến vào. Cả cung điện đã bị phong tỏa. Phong Lệ nhìn chiếc ống tên – hiện vật duy nhất chứng minh sự trong sạch của nàng. Nàng đưa mắt nhìn Vân Trọng, thấy trong đó bóng hình mình gục ngã giữa trận mưa tên năm nào, và đôi tay ấm nồng kéo nàng dậy từ vũng máu ở cuối con cầu tử. Khi lưỡi đao găm kề vào tim tên nô lệ đang run rẩy nắm lấy eo nàng, Phong Lệ chợt hiểu ra: Cả hai đều là những con rối đứt dây – hoặc cùng nhau chết, hoặc dắt tay nhau cắt hết dây trói.