Mưa rào đầu hạ giội đùng đùng lên mái ngói vỡ của gia tộc Tô thị, Ôn Nhan nắm chặt gấu áo xanh thô, bước qua cổng sau dưới sự dẫn dắt của bà quản gia. "Từ nay ngươi là dâu thứ năm của tam lang, cấm bén mảng tới khu trước, mỗi sáng sớm lên phụ trà, tối về ở trong viện phía tây, không được vượt quyền." Bà quản gia quát đanh tai, Ôn Nhan cúi đầu lễ phép, ngón tay gầy guộc dưới ống tay áo mân mê chiếc ghim bạc gắn trên tóc — ấy là chìa khóa mở két sắt giả, cô giấu từ lúc nhập gia tộc để lấy chứng cứ buôn lậu gạo cứu trợ của Tô thị, thứ đã giết chết toàn bộ gia nhân của cô năm ngoái. Cô chẳng ngờ, người vợ cả của tam lang Tô Cảnh Diệp — Lục Đình Kiêu, lại là kẻ cô từng nghe danh trong chốn giang hồ. Mẹ Đình Kiêu vốn là nô tì trong phủ Tô, bị lão gia chủ hãm hại rồi đuổi ra ngoài, chết rét trên đường phố. Đình Kiêu giả mạo thân phận con gái lạc của tiểu quan, lấy được tam lang — kẻ vốn tiếng là nhu nhược, chẳng tranh quyền đoạt lợi với các anh em trong gia tộc, để len lỏi vào nội bộ, bày mưu đoạt toàn bộ gia sản Tô thị. Trớ trêu thay, tam lang chính là gã nam nhân từng có một đêm vùi lấp với Đình Kiêu ở quán rượu Dương Châu năm ngoái, khi cô cải trang làm ca nữ để dò la tin tức. Khi ấy cả hai đều mang mặt nạ, chẳng ai nhìn rõ mặt nhau, chỉ nhớ mùi hương trầm thoảng trên áo gã, và vết sẹo nhỏ trên cổ tay trái của Đình Kiêu. Ban ngày, Đình Kiêu ngồi cùng tam lang trong thư phòng, vừa pha trà vừa dạy hắn cách đối phó với các chú bác muốn tranh quyền: "Lang quân cứ mềm mỏng, họ sẽ lơi lỏng cảnh giác, lúc ấy ta mới dễ động thủ." Nụ cười nhạt trên môi cô ngọt như mật, nhưng tay dưới bàn đã sờ đến gói bột trắng giấu trong ống tay áo — kẻ độc dành cho lão gia chủ. Tô Cảnh Diệp nghe lời, gật đầu liên tục, mặt vẫn cái vẻ ngơ ngác nhu nhược, nhưng ngón tay gã đang quệt một đường mực lên mép tờ giấy — ấy là tín hiệu báo cho gia đinh giấu ở ngoài cửa, có kẻ lạ xâm nhập thư phòng. Ôn Nhan đứng sau bình phong, tay cầm khay trà, lòng đầy lo âu. Cô vốn chỉ muốn lấy chứng cứ rồi đi, chẳng ngờ vướng vào mạng lưới âm mưu của Đình Kiêu. Cả ba người trong phòng, ai nấy đều mặt chẳng theo lòng — nụ cười treo trên môi chẳng khớp với mưu đồ ngầm giấu kín trong lòng, lời nói êm ái toàn là lưỡi dao sắc lẻm. Tối đến, Ôn Nhan lẻn vào thư phòng lấy sổ sách, chạm mặt Đình Kiêu cũng đang tìm tài liệu. Hai người im lặng giằng co, Đình Kiêu túm lấy cổ áo Ôn Nhan, nhận ra vết sẹo trên cổ tay trái — đúng là nữ nhân từng gặp ở Dương Châu! Lúc ấy cả hai đều lộ vẻ kinh ngạc, rồi bật cười khổ. "Hóa ra nàng là dâu thứ của gã đó." Đình Kiêu buông tay, lấy từ trong ngực ra một bức thư — thư gửi cho Ôn Nhan từ lão gia chủ Tô, định mua chuộc cô làm nội gián. "Gia tộc này thối nát đến tận xương tủy, ta muốn hủy nó, nàng muốn lấy chứng cứ, sao không liên thủ?" Từ đó, hai người từ chỗ đề phòng lẫn nhau, dần trở thành đồng minh liên thủ lật đổ Tô thị. Đình Kiêu dùng thân phận vợ cả, lấy lòng các bà nội trợ trong gia tộc, thu thập tin tức về đường dây buôn lậu; Ôn Nhan dùng thân phận dâu thứ, lẻn vào kho chứa gạo, chép lại sổ sách. Nhưng giữa những mưu tính đầy máu lửa ấy, một mối tình cấm kỵ lại nảy sinh — không phải giữa họ với tam lang, mà giữa chính Ôn Nhan và Đình Kiêu. Những đêm khuya trốn sau vườn hoa, trao nhau mảnh sổ sách và tờ thư đe dọa, ngón tay chạm nhau run rẩy, ánh mắt chẳng còn là kẻ thù, mà là người duy nhất có thể hiểu nỗi đau của nhau. Mối tình ấy trái với lễ giáo, trái với mục đích ban đầu của cả hai, càng cố kiềm chế, lại càng mất kiểm soát. Khi lão gia chủ Tô phát hiện âm mưu, sai người bắt cả hai, Ôn Nhan đỡ một dao cho Đình Kiêu, máu thấm đẫm áo xanh; Đình Kiêu cầm lư hương đập vỡ đầu kẻ dẫn đầu, kéo tay Ôn Nhan chạy ra cổng sau. Mưa vẫn rơi, như đêm đầu tiên Ôn Nhan bước vào phủ Tô, nhưng giờ trên môi họ không còn nụ cười giả dối, chỉ còn bóng dáng của nhau, giữa muôn vàn loạn lạc của gia tộc sụp đổ.