Giữa chốn giang hồ mênh mông, máu và bụi đỏ cứ thế lặng lẽ ngấm vào từng tấc đất như nghiệp kiếp đã vẽ sẵn. Gió lốc vần vũ cuốn góc áo bào đẫm mùi tử khí của Hữu Thân Bất Pha, khi tên hoàng tử nước Thương vụt bóng xế xám sương mù, thanh long đao gào thét mà chém ngang cổ bầy cướp đang siết cổ Giang Ly. Máu tóe thành ánh chớp đỏ chói, tiếng nện thịt rền như trống trận - khoảnh khắc ấy thế tử với đệ tử Thái Nhất Tông đã vô tình khắc tên nhau vào chữ "sinh tử".
Một triều đình rồng phượng ăn chẳng hết ngọc ngà khoản đãi, một am gỗ nơi non cao chỉ có nước lạnh trắng đục - kẻ bên này không hiểu thế giới bên kia. Ấy vậy mà đêm ấy, bên bếp lửa bập bùng nơi rừng hoang, Hữu Thân đưa Giang Ly cuộn "Mật Mã Sơn Hải Kinh" - thứ bí tịch từng lang bạt khắp Đại Hoang Nguyên - nói bằng giọng khàn đầy sát khí: "Muốn vượt Tà Cốc không chết, phải nhập tâm đến dòng thứ ba, trang sáu...". Giang Ly đốt lửa lòng bằng ánh mắt như thép nguội, gật đầu chẳng cần lời. Bản đồ sống dường như nhảy múa trong lồng ngực hai người.
Dọc trường trình độc mộc thuyền trôi ngược dòng Ám Long giang, hai người khoác vỏ bọc lái buôn muối mục nát. Làn sóng thủy quái quật lên từ vực sâu, thân thuyền gẫy khúc như gãy xương sườn, nhưng đao với kiếm đan nhau thành tường thiêu chém nát đôi mắt mở trừng trừng màu vàng chóe. Dòng sông hóa máu đỏ quạch khi mặt trăng lên.
Ngọn núi Lặng Câm mọc đầy quạ đen ăn xác lữ hành vạ vật. Giữa đêm bão táp tứ phía gào rú như quỷ đói, hai bóng lưng tựa lưng giữa vòng vây lưỡi câu thép người Ma Tang tộc nhỏ từng giọt máu độc. Giang Ly thấy Hữu Thân nghiến răng nuốt tiếng rên khi gai nhọn chọc thủng vai, trong tay y vẫn phóng ra năm điểm ánh xanh của Ngũ Hành Chưởng lôi. Chẳng hiểu sao, cô chợt nhớ câu trong Mã Mã Sơn Hải Kinh: "Chỗ đứt gân quyết định huyệt đạo...", ngón tay nện búng vào đốt kiếm trúc bay đi...
Ba mươi ba ngày vét cạn hang hùm miệng rắn, áo bào trắng của thế tử đã loang lổ vết máu khô như hoa gạo mùa hè. Con đường đến Cam Lộ Thành cứ thế rỉ máu theo từng đội thương buôn chết yểu dưới nanh vuốt Bách Quỷ Sơn Trang. Đến cả cái chết cũng chịu thua sự ngang tàng của hai con người tắm đẫm thương tích. Khi tên cướp đường rống lên "Thanh Long kiếm pháp?!", Giang Ly đã cười khàn khặc xé gió: "Đừng lầm". Trong tay cô, lưỡi kiếm trúc đẫm tinh túy Mật Mã Sơn Hải Kinh.
Ở trại gỗ ven Tử La trạch, mùi rượu nồng nặc không giấu nổi mùi máu thây chết chưa lạnh. Đêm khuya, hai người cùng nhích ngọn giáo đâm thủng màn sương, lùng trong ngực tên đầu lĩnh cướp mảnh da hươu chép ba ký hiệu kỳ quái - mảnh phác đồ cuối dẫn tới huynh đệ kết nghĩa thất tán. Trong lúc Giang Ly mê mẩn giải mã, Hữu Thân đã đứng lặng trước khung cửa sổ trăng mờ. Phải chăng, trên con đường tìm lại máu xương người nhà, số phận đã vẽ sẵn cho chàng một tình huynh đệ khác?
Âm thanh thành Thất Tinh bắt đầu vang động phía trước. Họ không biết, cái đêm Giang Ly quất kiếm xé toạc xe ngựa cứu nàng ca nữ Ninh Y Y kia, không chỉ giải thoát một kiếp đọa đày, mà con rắn độc Lưu Thiên Tôn đang âm thầm rũ tóc cười...