Minh Châu Kỳ Đàm (Phần 2)
Không chỉ là một chuyến thám hiểm đơn thuần, cuộc hành trình vào Thung lũng Quỷ Cỏ của Chen Youxi – chuyên gia di sản nổi tiếng với đôi mắt tinh anh và bàn tay đã chạm vào hàng ngàn năm lịch sử – mang hơi thở của một sứ mệnh thiêng liêng. Hắn mang theo cảm giác trọng trách, như một người lính thời xưa sẵn sàng dùng máu và xương để bảo vệ những bí mật mẹ đất đã chôn kín. Đồng hành cùng ông là đội ngũ trẻ, đầy nhiệt huyết nhưng thiếu kinh nghiệm trước những bí ẩn vượt ra ngoài sách vở.
Đúng như lời đồn, thung lũng là một sinh cảnh khác, một thế giới biệt lập. Không khí đậm mùi ẩm mốc và mật ong hoang dã, tiếng kêu rì rầm vang lên không ngừng từ tầng tán lá dày đặc, có khi là tiếng cánh ve, có khi là những âm thanh không tên lạ lùng. Những con vật kỳ dị – bướm đêm to như lòng bàn tay với cánh in hình mắt, giun đất phát sáng xanh lục trong bùn – hiện ra như những bóng ma trong làn sương mờ. Đó không phải là thế giới của con người, mà là vùng đất của những sinh thể cổ xưa, những "người gác cổng" sống suốt muôn thuở.
Gặp gỡ Ding Xiaoming, nhà sinh vật học tóc bạc phơ với đôi mắt sáng như thuốc do-độc, là sự bổ sung tưởng chừng hoàn hảo. Anh nói đúng tiếng của muông thú nơi đây, giải thích hành vi của chúng bằng những lý thuyết khoa học, giúp đội ngũ tránh được những cái bẫy sinh học nguy hiểm. Chen Youxi, với kiến thức về các trận pháp cổ đại và những câu chú ẩn dấu, bắt đầu dò tìm dấu tích của Minh Châu Kỳ Đàm. Họ cùng nhau vượt qua những vùng đất động đất nhỏ, những cái bẫy do thực vật kết hợp với nấm độc tạo thành, và cả những đàn côn trùng hung dữ dường như được điều khiển bởi một ý chí nào đó.
Nhưng dần dần, Chen Youxi nhận ra những sự khác biệt nhỏ. Ding Xiaoming không chỉ đi để quan sát. Gắn bó trong những ngày tháng trên chiếc lều di động, giữa những cuộc trò chuyện về nguồn gốc sinh vật, Chen Youxi bắt gặp ánh mắt anh ta đôi khi lạc vào khoảng không xa xôi, không phải là sự say mê khoa học thuần túy, mà là một sự khát khao sâu lắng, gần như là thèm muốn. Những bức ảnh chụp lấy mẫu vật của Ding Xiaoming, ngoài ghi chú khoa học chi tiết, đều có một điểm chung: chúng luôn hướng về một khu vực cụ thể giữa thung lũng, nơi có một thác nước lớn và một bụi cây cổ thụ xoắn ốc. Đó không phải vùng phát hiện sinh thái mới, mà giống như một điểm đến đã được định trước.
Sự thật vỡ lòa khi đội ngũ gần như chạm tới ngọn nguồn của dòng sông ngầm, nơi được cho là chỗ Minh Châu Kỳ Đàm có thể nằm. Họ bị một đàn ong đen khổng lồ tấn công, những con ong với ngòi nhọn như kim tiêm và độc tố gây ảo giác. Trong cơn hỗn loạn, Ding Xiaoming không chạy trốn hay chỉ huy phòng ngự. Anh ta lặng lẽ tách ra, một mình hướng về phía bụi cây cổ thụ đó, như một người đã biết con đường từ lâu. Chen Yousi, với kinh nghiệm dày dạn, lập tức hiểu. Anh ta không phải là nhà sinh vật học mơ hồ. Đó là một hunter – một người săn tìm kho báu, một học giả mang trong mình lòng tham vô đáy, sử dụng kiến thức y học và sinh học như một công cụ để chiếm đoạt di sản, chứ không phải để bảo tồn và nghiên cứu.
Cuộc đối mặt không còn là giữa con người và tự nhiên, mà là giữa hai triết lý đối lập. Chen Youxi, với dao găm cổ xưa trong tay và lòng dũng cảm bảo vệ lịch sử, đối diện Ding Xiaoming – người lúc này đã lộ rõ bộ mặt, trong mắt không còn sự tò mò khoa học, mà chỉ còn tia sáng lạnh lẽo của khao khát chiếm hữu. Trận chiến cuối cùng không phải với những con vật bảo vệ di sản, mà là một trận chiến sinh tử giữa hai kẻ cùng leo lên đỉnh núi, nơi Minh Châu Kỳ Đàm – viên ngọc lấp lánh như một vì sao rơi xuống trần gian – có thể đang nằm yên, chờ người xứng đáng. Chen Youxi biết, để bảo vệ bí mật nghìn năm này, ông sẽ phải đối mặt với kẻ từng là đồng minh, và thung lũng, một lần nữa, sẽ chứng kiến sự rơi xuống của một tâm hồn bị tham vọng chi phối. Cuộc đấu trí và sức mạnh đã đến hồi quyết liệt, giữa việc giữ nguyên vẹn một kỳ quan, hay để nó rơi vào tay của kẻ chỉ xem nó như công cụ cho sự vĩ đại cá nhân.