Năm năm sau tập cuối cùng của Eternal chiếu, nhịp đập fan cuồng nhiệt và ánh đèn hào quang dường như đã lùi sâu vào quá khứ. Seth và Jeremy, những tên tuổi gắn liền với bộ phim ma cà rồng đình đám, giờ đây đang lê từng bước trên con đường trở lại đầy gập ghềnh. Thành công tương đối của họ khi đó giờ chỉ còn là ký ức mờ ảo, một tấm vé đã hết hạn. Seth, từng là cái tên quen thuộc trên mọi bảng rạp chiếu phim, giờ đây phải chấp nhận những vai diễn lẻ tẻ trong những bộ phim độc lập ít tiếng tăm, đôi khi chỉ là vai khách mời vài cảnh trong phim truyền hình tầm trung. Anh trông có phần chững chạc hơn, nhưng đôi mắt vẫn lóe lên sự kiên định khi nói về đam mê diễn xuất, dù thứ khán giả hiện tại có vẻ là cánh đồng khô. Cố gắng cân bằng giữa giấc mơ của anh và trách nhiệm thực tế với người con gái tuổi mới lớn sau cuộc hôn nhân tan vỡ, Seth cảm thấy đôi khi mình như đang bị xé nửa giữa quá khứ huy hoàng và hiện tại khiêm tốn. Jeremy, với nét điệu hài hước sắc sảo từng khiến cả một thế hệ khán giả cuồng mê, giờ đây lại càng đào sâu vào sự tự ti. Anh ám ảnh với câu hỏi "Sau đây là gì?" mỗi khi thức dậy. Những buổi casting anh tham gia cuối cùng cũng chỉ là những vòng loại thầm lặng, những tiếng "cảm ơn bạn đã đến" lạnh lẽo. Anh tự hỏi, liệu những người hâm mộ năm xưa còn nhớ đến Jeremy, bạn thân của ma cà rồng truyền kiếp, hay anh giờ đã trở thành một kẻ vô danh giữa một thành phố rộng lớn? Tình bạn với Seth chính là neo duy nhất, nơi anh được là chính mình, không phải là ngôi sao nào, chỉ là Jeremy, người cùng nhau đã trải qua những cơn bão hào quang giờ đã lắng yên. Cuộc sống độc thân của họ cũng là một mớ hỗn độn ngọt ngào và đau đớn. Seth cố gắng hẹn hò nhưng những cuộc gặp gỡ thường kết thúc trong sự awkward đến bức bối, như thể anh vẫn đang diễn một cảnh kịch nào đó. Jeremy, bất ngờ lại có một mối quan hệ tình cảm mới với một người ngoài ngành, lại càng lúng túng hơn, dường như quên mất cách làm một "người bình thường" ngoài tư duy diễn xuất thường trực. Họ cố gắng động viên nhau, chia sẻ những câu chuyện hài hước về những vai kỳ quặc, những buổi casting chua chát, nhưng sau lưng mỗi người vẫn là một vực thẳm nghi vấn liệu mình có từng thực sự giỏi, liệu liệu họ có thể thực sự come back? Và trong những bữa tối tối tăm trong căn chung cư nhỏ của họ, khi chai rượu wine đã cạn gần hết và tiếng cười có phần gượng gạo vì thấy cả hai đều thất bại trong việc kể một câu đùa chuẩn xác, ai đó sẽ thở dài, nhìn nhau và nói, với một nụ cười mỉa mai mà không giấu giếm được, "Mọi người đều rất ổn." Câu nói đó, biến tấu từ một câu hỏi thành một lời tự trấn an nghịch lý, trở thành nghi thức hàng đêm của họ. Nó chứa đựng sự thừa nhận phũ phàng về thực trạng: thành công đang lẩn tránh, sự nghiệp bế tắc, tình yêu đang lẩm bẩm thử thách. Nhưng cũng chính trong câu nói đó, có một mầm mống của sự đoàn kết, một cách nói ngầm: "Ngay cả khi mọi thứ tan tác, ít nhất chúng ta vẫn còn bên nhau, và đó là điều quan trọng nhất, phải không?" Họ không ổn, cả hai đều biết điều đó. Nhưng khi có bên cạnh nhau, trong bóng tối của những hoài niệm và những nỗi sợ hãi tương lai, họ tìm thấy một loại sự ổn định đặc biệt, dù nó có được dệt nên bởi những sợi mong manh của tình bạn và sự chấp nhận chung về sự hỗn loạn. Cuộc hành trình "tìm lại sự thành công và liên quan" không phải là một cuộc đua thê thảm, mà là một cuộc chông gai ngược dòng của tuổi trưởng thành muộn màng, buồn cười đến nỗi đau, và đầy ắp những khoảnh khắc "awkward" bất tận nơi hai người bạn cũ, từng ngồi trên đỉnh Olympus giải trí, cố gắng tái học cách đi dưới mặt đất. Và cả hai đều biết rằng, tình bạn sâu sắc đó, dù có thể không mang lại hợp đồng triệu đô, chính là thứ mà không ai có thể lấy đi khỏi họ.