Ngày Xưa Có Một Anh Hùng, nhưng anh hùng ấy lại chẳng giống ai cả. Ell, con rồng khổng lồ với lớp vảy đen bóng và đôi cánh rộng che kín cả ngọn núi, đã chán ngấy kiếp sống bất tử. Ngày ngày nằm dài trong hang động ẩm ướt, anh chỉ mơ về một lưỡi gươm sắc bén từ tay vị anh hùng dũng mãnh nào đó, để rồi sau cái chết, anh được nghỉ ngơi vĩnh viễn trong bình yên. "Hãy đến đi, ai đó mạnh mẽ hơn ta, kết thúc mọi thứ!" – Ell thì thầm với gió núi.
Rồi một ngày đẹp trời, tiếng vó ngựa vang vọng ngoài cửa hang. Vị anh hùng oai phong bước vào, áo choàng đỏ rực, thanh kiếm lấp lánh dưới nắng. Ell reo lên trong lòng: "Cuối cùng cũng đến!" Nhưng cuộc chiến nổ ra nhanh như chớp. Ell vung vuốt, phun lửa, và chỉ trong chớp mắt, anh hùng nằm bất động dưới đất. Ell ngẩn ngơ nhìn xác người: "Sao lại thế này? Ta chỉ muốn chết cơ mà!"
Thế là kế hoạch thay đổi. Nếu chẳng ai đủ sức giết mình, Ell quyết định tự tay tạo ra một anh hùng tương lai. May thay, trong túi áo anh hùng xấu số kia, có một quả trứng kỳ lạ lăn ra, nở thành cậu nhóc Dino bé xíu với mái tóc vàng hoe và nụ cười toe toét. Cùng lúc, pháp sư Lafi – cô nàng lập dị với chiếc mũ nhọn và đống sách phép thuật – lạc lối bay đến hang động nhờ một lời nguyền hỏng việc. Ba kẻ lạ lùng ấy bỗng dưng thành một gia đình quái đản: rồng làm cha, pháp sư làm mẹ, còn Dino là cậu ấm non nớt.
Những ngày đầu vui như hội. Ell dạy Dino bay lượn trên lưng mình, Lafi kể chuyện phép thuật bên đống lửa trại. Nhưng khi đến lúc huấn luyện chiến đấu thực thụ, mọi thứ rối tung. Dino cầm kiếm gỗ run rẩy, vung mãi chẳng trúng mục tiêu – một con thỏ hoang chạy loạn xạ. "Nhắm kỹ vào! Phải mạnh mẽ lên chứ!" Ell gầm gừ, nhưng cậu nhóc chỉ cười khúc khích rồi ngã nhào. Ell thử phun lửa nhỏ để dọa, Dino lại khóc oe oe đòi sữa. Lafi thì lắc đầu: "Dạy đánh đấm kiểu rồng thế này, thằng bé thành đầu bếp mất thôi!"
Dù vậy, gia đình kỳ quặc ấy vẫn quây quần, chờ ngày Dino lớn lên thành anh hùng thực thụ. Ngày Xưa Có Một Anh Hùng, và câu chuyện của họ vẫn còn dài lắm...