Chicago - một buổi chiều tưởng chẳng có gì khác biệt. Marissa Irvine đứng trước số 14 đường Arthur Avenue, bàn tay còn vương mùi kem chống nắng từ lần thoa vội cho Milo sáng nay. Gió lạnh Chicago luồn qua áo khoác mỏng, nhưng cái rùng mình thật sự đến khi cánh cửa gỗ cũ kĩ vừa hé mở. Người phụ nữ trung niên bước ra, nheo mắt dò xét kẻ lạ đứng trước hiên nhà. Chưa đợi Marissa kịp hỏi, giọng khàn khàn cất lên: "Cháu tìm ai?" Con tim đập thình thịch ngay khoảnh khắc đó. "Con trai tôi… Milo. Nó ở đây chơi cùng cậu bé lớp 2…" – Marissa nuốt nghẹn, cố giữ hơi thở đều – "Đây có phải nhà Christine Lopez?" Mắt người phụ nũ như cười nhạo. Một cái lắc đầu. Một cái nhún vai. Rồi tiếng đóng sầm cửa. Bốn bức tường gạch đỏ im lặng, hàng thông già bên đường rì rào. Marissa lần tay trên điện thoại, mắt dán vào dòng địa chỉ nhắn tin của "phụ huynh người bạn mới" – SỐ 14, ĐƯỜNG ARTHUR. Không phải nhầm số. Không phải nhầm đường. Chỉ có cậu con trai 7 tuổi biến mất như bốc hơi. Tiếng còi xe cứu thương rú lên đâu đó xa xăm hòa với tiếng gào thét trong lồng ngực cô. Từng hình ảnh lũ lượt xô đến: Nụ cười khểnh của Milo khi chào tạm biệt sáng nay. Lời cô dặn dò "Con ngoan nhé, chỉ chơi đến 4 giờ thôi". Cái tin nhắn xác nhận địa chỉ từ số điện thoại lạ mà cô chưa từng kiểm tra kỹ. Mọi Thứ Là Lỗi Cô Ấy — cụm từ ấy đập vào não như búa tạ. Sao dám tin một người lạ? Sao không gọi cho giáo viên trước? Sao để nó đi chơi ở cái thành phố mới toanh này? Máu trong người đông cứng khi tưởng tượng ra cảnh tay ai đó kéo lê Milo vào trong xe tối, miệng nó bị bịt kín, tiếng khóc nghẹn ứ trong cổ họng… Cảnh sát đến nhưng quá muộn. Những câu hỏi vô vọng. Những cuộc điện đàm chéo ngoe giữa hiệu trưởng và phụ huynh lớp 2C. Sự thật phũ phàng: không đứa trẻ nào tên Milo học ở đây. Không ai nhận nhắn tin cho cô. Và số nhà 14 đường Arthur đã bỏ trống suốt 6 tháng. Đêm ấy, trời Chicago mưa như trút nước. Marissa ôm chiếc áo phun nước rách của con trong phòng ngủ trống vắng. Google Maps trên điện thoại vẫn chói lóa dòng chữ "14 Arthur Avenue". Một cú click. Một lần mất cảnh giác. Một đứa trẻ mất tích. Mọi Thứ Là Lỗi Cô Ấy — điệp khúc ấy gặm nhấm trái tim cô tựa axit. Và có lẽ, nó sẽ còn âm vang đến tận ngày người ta tìm thấy đôi giày Spider-Man dưới hồ Michigan.