Mộng Hoa Tư Đó là một hận thù không hai hòa, một vết thương xé nát tâm can từ một kiếp trước xa xăm. Kiếp ấy, nàng – một yêu quái giấu mình trong những giấc mộng người – đã bị lừa vào bẫy bởi một phàm nhân có quỷ kế, phương sĩ Thẩm Đạo Chi. Hắn lấy máu tươi của nàng, cướp đi linh căn – gốc rễ sức mạnh, nguồn năng lượng làm nên linh hồn yêu quái – khiến nàng suy yếu đến mức suýt tiêu tan. Hận hắn, nó đã ăn sâu vào từng sợi tơ hồn, thành một ngòi nổ cháy mãi không tắt. Trăm năm trôi qua, đủ dài để một yêu hồn đau đớn rèn luyện lại xác thịt, thích nghi với thời gian mới. Rồi một ngày, nàng tìm thấy hắn. Hắn không còn là Thẩm Đạo Chi đầy mưu mẹo, mà hiện lên dưới dạng Thẩm Xác – một vị hiền vương, quý tử của Hoàng tộc, đương thời đương triều. Hắnnow mang một vẻ ngoài hiền hòa, lòng nhân từ, được trăm tín nhiệm. Trong mắt thiên hạ, hắn là ánh mặt trời, trong khi nàng – Mộng Hoa Tư – chỉ là một giấc mộng lạnh lẽo, một cơn gió vô hình. Nhưng nàng biết. Trong ánh mắt đó, bên dưới lớp vỏ hiền vương, vẫn là bóng dối kẻ đã cướp linh căn nàng. Kiếp này, hắn sống trong ánh sáng, nàng thì chìm trong bóng tối. Thế là nàng cải trang, trở thành một cung nữ tên Tư Nhi, với dung nhan dịu dàng, tính tình nhu mì, len lỏi vào cung cấm của người đàn ông ấy. Cuộc chơi của nàng bắt đầu. Mỗi đêm, khi Thẩm Xác chìm vào giấc ngủ sâu, nàng – với thân phận một yêu quái ăn mộng – sẽ len lỏi vào mộng cảnh của hắn. Không phải là giấc mộng đơn thuần, mà là một thế giới riêng do tâm tư, ký ức và khát vọng của hắn tạo nên. Trong đó, nàng có thể điều khiển, thao túng, thậm chí là tạo ra những cảnh tượng để dẫn dắt tâm trí hắn. Mục đích tối thượng vẫn là tìm lại linh căn. Nàng tin rằng, linh căn bị cướp đi kiếp trước đã bị hút vào và gắn kết với linh hồn Thẩm Xác theo một cách bí mật, có thể chỉ lộ diện trong trạng thái mộng mị sâu nhất. Nàng phải đi sâu, vượt qua những lớp ký ức phàm trần, khám phá những góc khuất tâm thức hắn, tìm chìa khóa để tách rời thứ thuộc về nàng ra. Nhưng giấc mộng lại là vòng xoáy nguy hiểm. Trong thế giới mộng, những cảm xúc thật sự – sự yêu thương, lòng trắc ẩn, thậm chí là ký ức về một quá khứ hắn không còn biết – lại trở nên sống động và có sức lực. Mỗi lần tiếp cận, nàng không chỉ đối mặt với sự phản kháng của ý chí hắn trong mộng, mà còn bị cuốn vào dòng cảm xúc chân thật của một người hiền vương. Gương mặt hắn trong mộng đôi khi không còn là kẻ đã lừa nàng, mà là một kẻ đang cô độc, mang gánh nặng quốc gia, khao khát một tình cảm chân thành. Mỗi bước tiến của nàng trong mộng cảnh là một sự giằng xé. Hận thù là ngọn lửa dẫn đường, nhưng những tia lửa ấy lại có thể thiêu đốt chính mình. Nàng đang thực hiện một cuộc xâm nhập tâm lý nguy hiểm, nơi ranh giới giữa kẻ săn linh căn và người có thể bị mắc kẹt trong chính cơn mưa giông mình tạo ra, dần mờ nhạt. Cuộc đối đầu không chỉ diễn ra trong thực tại những bức tường cung cấm, mà còn trong những không gian vô hình, nơi ranh giới giữa hiện tại với quá khứ, giữa thù hận và cái gọi là “tình cảm” đang bị vỡ òa.