Mùa hè năm ấy, Móng Vuốt Gấu Trại - cái nôi của bao kỷ niệm nghịch ngợm - đứng trước nguy cơ bị xóa sổ. Chẳng ai ngờ rằng, giữa rừng thông già và hồ nước trong vắt, một gã quái dị với mái tóc đóng đầy xi măng đang âm thầm giăng bẫy. Hắn ta, kẻ tự xưng "Bá chủ bê tông", lặng lẽ chôn những bao xi măng độc hại quanh khu trại. Mục đích? Biến mảnh đất tuổi thơ thành một tòa nhà chọc trời vô hồn. Maia, cô gái tóc đỏ bướng bỉnh, là người đầu tiên phát hiện ra âm mưu đen tối ấy. Trong lúc cùng thằng bạn Jan dắt lũ trẻ trốn tìm sau kho gỗ cũ, cô nghe thấy tiếng cười khàn khàn từ bụi rậm. Vén lá nhìn ra, cả bọn chết lặng: Một gã đàn ông gầy nhẳng với cái đầu trắng xóa như tượng thạch cao đang đổ chất lỏng đen ngòm vào giếng nước. "Bọn nhóc sẽ câm nín khi uống phải thứ này," gã ta khề khà nói với bóng tối. Viền môi Jan tái nhợt, nhưng đôi tay cậu ta siết chặt lấy chiếc xẻng gỗ - vũ khí duy nhất chúng vớ được từ nhà kho. May thay, kế hoạch của chúng không đơn độc. Từ hốc cây mục bên hồ, một con chồn hôi lò dò bước ra. Nó nhếch mép cười như phỗng đá, mùi hăng nồng xộc thẳng vào mũi lũ trẻ. "Ngửi thấy mùi đám bay sắp thua rồi!" - giọng nó the thé như mài dao trên đá. Con thú kỳ quặc ấy chính là Kichi, cựu thủ lĩnh băng cướp rừng bị phù phép. Nó dẫn cả nhóm men theo lối mỏm đá gấu, con đường bí mật chỉ thú rừng mới biết. Trận chiến ở Móng Vuốt Gấu Trại nổ ra giữa đêm khuya lạnh giá. Trong khi gã xi măng điên cuồng đập phá nhà bạt, Maia cùng hai đứa nhỏ nhất luồn qua đường hầm gấu - nơi Kichi đào trốn những lần bị truy đuổi. Tiếng lách cách kỳ dị vang lên khi chúng kéo cần bẫy cũ. Những phiến đá phủ rêu lăn ầm ầm từ đồi cao, chặn ngang lối vào trại. Jan thì dẫn đầu nhóm còn lại, dùng dây tạp chằng chịt quấn chặt chân gã phản diện. Hắn ta gào thét, mái tóc xi măng nứt vỡ tung tóe nhưng vùng vẫy đầy sức mạnh. Đúng lúc tưởng chừng thất bại, mùi hôi thối đặc trưng của Kichi xộc tới. Con chồn hôi nhảy phóc lên đầu gã ác nhân, những móng vuốt sắc nhọn cào loạn xạ vào lớp vỏ cứng. "Bay có biết xi măng kỵ axit không?" - nó hét lên chói tai. Từ túi sau lưng, Kichi lôi ra chai giấm gạo thủng đáy - thứ mà nó cặm cụi thu thập suốt mùa hè từ đống đồ thừa. Chất lỏng chảy xuống đầu gã xi măng tạo ra tiếng xèo xèo rùng rợn. Hắn ta nhão nhoẹt như bùn, ngã quỵ dưới chân tượng gấu đá - linh vật của trại. Khi bình minh lên trên Móng Vuốt Gấu Trại, lũ trẻ ngồi quây tròn bên đống lửa tàn. Con chồn hôi biết nói đang khoái chí nhai xương gà nướng, thi thoảng lại thở dài não nề: "Tiếc cả chai giấm ngon lành!" Còn Maia và Jan thì âm thầm vùi mấy bao xi măng cuối cùng xuống hố sâu. Họ biết rõ chuyện này chưa kết thúc, nhưng ít nhất, giờ đây Móng Vuốt Gấu Trại đã có thêm những chiến binh dũng cảm.