Violet nhấn nút chấp nhận lời mời trên Instagram lúc 2 giờ sáng, móng tay sơn màu hồng pastel gõ lanh canh trên màn hình điện thoại. Đã 3 năm cô cày cấy trên nền tảng này, từ những video quay bằng camera thường trong căn hộ chật hẹp ở Seattle đến lúc có 2,1 triệu người theo dõi, nhưng chưa bao giờ cô có cơ hội nào lớn như thế này: Một hòn đảo tư nhân ngoài khơi Mexico, khách mời toàn những cái tên đứng đầu danh sách người có tầm ảnh hưởng thế giới—Kai, chàng trai thể hình sở hữu 40 triệu follow, Bea, nữ hoàng làm đẹp 32 triệu follow, Luca, vlogger du lịch 58 triệu subscribers, cùng 3 người khác mà cô chỉ từng thấy trên bảng xếp hạng Forbes 30 Under 30. Lời nhắn từ tài khoản @IslaSecreta không có ảnh đại diện, không có bài đăng nào, chỉ ghi ngắn gọn: "Cơ hội lan truyền thông tin chưa từng có. Chi phí ăn ở đi lại hoàn toàn miễn phí. Đừng mang theo người hộ tống, đừng nói với ai về chuyến đi này."
Cô xếp vào vali 12 bộ đồ bơi mới nhất từ các nhãn hàng gửi tặng, chiếc đèn ring 18 inch cô mang theo khắp nơi, 3 chiếc Gopro dự phòng, cùng 14 bản nháp caption đã soạn sẵn toàn hashtag trending như ParadiseFound UnfilteredIsland. Cô nói với bạn cùng phòng mình sẽ "bùng nổ thuật toán vào thứ Hai tới", còn riêng cô, đây là bước đệm để lên top 10 influencer hàng đầu thế giới, không còn là cái danh xưng "tiềm năng" mà người ta vẫn gán cho cô suốt mấy năm qua.
Trực thăng hạ cánh xuống bãi cỏ mọc um tùm phủ đầy rêu trên đảo, Violet là người đầu tiên bước xuống, hít hà mùi muối biển đọng trên môi, tưởng tượng những bức ảnh check-in tuyệt đẹp cô sẽ đăng lên. Nhưng nhanh chóng cô nhận ra bầu không khí kỳ lạ: không có nhân viên đón tiếp, không có bảng tên, ngôi biệt thự lớn đứng chình ình giữa rừng cây, cửa mở toang, bụi phủ đầy cây đàn piano grand trong sảnh chính. Kai cười khẩy, chiếc vòng cổ vàng đeo cổ lách cách va vào nhau, nói đùa rằng chắc chắn đây là một kịch bản activation khủng của nhãn hàng thời trang xa xỉ, muốn làm nội dung theo hướng kinh dị để câu view. Bea vừa chỉnh son môi vừa gật đầu, lông mi giả dài quét qua má cô mỗi khi chớp mắt.
Chỉ đến khi bóng tối đổ xuống, màn hình từ trần nhà hạ xuống, giọng nói méo mó của một người đàn ông đeo mặt nạ vang lên qua loa ẩn, Violet mới hiểu mình đã sai đến mức nào. "Chào mừng các vị đến với chương trình thực tế không có tên, không có đạo diễn, không có nhân viên y tế. Các vị không phải khách mời được mời đến nghỉ dưỡng. Các vị là con mồi." Giọng hắn ngắt quãng, kèm theo tiếng rít của gió thổi qua khe cửa sổ. "Trên đảo này chỉ có hai loài sinh vật sống sót: Lũ chó ăn thịt người huyền thoại mà cha ông tôi đã mang từ lục địa về đây 200 năm trước, chúng tôi gọi là Một giống ngoài. Và kẻ cuối cùng trong số các vị còn sống sót."
Cô nín thở. Một giống ngoài. Cụm từ đó vang lên trong đầu cô, kỳ lạ và đầy đe dọa. Người đàn ông tiếp tục giải thích: Mỗi 6 tiếng, một con Một giống ngoài sẽ được thả ra từ chuồng ngầm dưới tầng hầm. Nếu ai bắt được con chó còn sống, giao cho điểm tập kết ở nhà kho phía tây, họ sẽ nhận được một chiếc chìa khóa mở chiếc thuyền máy neo đậu ở bến tàu, chỉ khởi hành đúng 6 giờ sáng sau 3 ngày nữa. Nếu không, họ sẽ trở thành thức ăn cho lũ chó. Kẻ sống sót cuối cùng sẽ nhận 10 triệu đô la, toàn bộ băng ghi hình từ hàng trăm camera ẩn trên đảo sẽ thuộc về họ—đảm bảo nội dung viral trong cả năm trời.
Tiếng gầm đầu tiên vang lên từ phía rừng cây phía sau biệt thự ngay khi mặt trời lặn hoàn toàn, thấp trầm như tiếng sấm ngầm, rung cả lồng ngực Violet. Cô chạy vội vào tủ quần áo trong phòng ngủ tầng 2, nghe thấy tiếng hét chói tai của Bea bị cắt ngang đột ngột, tiếp theo là tiếng va đập mạnh khi Kai cố gắng đẩy con chó ra khỏi người mình. Cô kiểm tra điện thoại: 0% pin, cô quên sạc trên trực thăng, sóng điện thoại từ lúc xuống đảo đã biến mất hoàn toàn. Cô lén lút đi xuống tầng hầm, tìm thấy những chiếc lồng sắt rỉ sét để lại từ chủ cũ đảo, nhớ lại lời người đàn ông nói về việc bắt sống chó.
Lần đầu tiên cô nhìn thấy Một giống ngoài từ khe cửa tầng hầm: bộ lông đen xù xì, xương sườn lồi rõ mồn một, đôi mắt màu vàng sẫm như cà ri cũ, không sủa, chỉ nhìn chằm chằm vào cô, nước dãi nhỏ giọt từ hàm răng sắc nhọn. Luca xuất hiện từ phía sau, tay cầm chân ghế gỗ gãy, định đập chết con chó để chiếm lấy nó, nhưng con vật quay phắt lại, xé toạc cánh tay trái của anh ta chỉ trong một cú cắn. Violet hét lên, xông tới kéo chiếc lồng sắt đè lên con chó, run rẩy khóa chốt hai lần vì tay cô run quá trán đầy mồ hôi. Cô có chiếc chìa khóa đầu tiên, nhưng còn 5 con Một giống ngoài nữa sẽ được thả, và 4 người còn lại—ai cũng sẽ giết cô lấy chìa khóa nếu cần.
Cô ngồi bó gối trong góc tối của tầng hầm, nghe tiếng gầm của con chó tiếp theo vang lên từ phía rừng rậm, nhận ra cái gọi là "cơ hội viral chưa từng có" mà cô mơ ước giờ đã biến thành chương trình truyền hình thực tế kinh dị của riêng cô, nơi mỗi phút trôi qua đều là cuộc đấu tranh sinh tồn, để bắt cho bằng được Một giống ngoài tiếp theo, trước khi chính cô trở thành miếng mồi cho lũ thú hung tàn đó.