Who Could Kill a Sweet Old Lady? Câu hỏi lóe lên trong đầu Edie như một tia chớp trong đêm tối: Who Could Kill a Sweet Old Lady? Nó cứ ám ảnh, quay cuồng, trở thành nỗi ám ảnh không lối thoát kể từ khi cô bước vào ngôi biệt thự của bà Cynthia Hastings – một phụ nữ gần trăm tuổi với đôi mắt long lanh như trẻ thơ và nụ cười dịu dàng, nhưng sau lưng lại là một gia tài khổng lồ khiến nhiều người thèm muốn. Ban đầu, mọi thứ có vẻ bình yên. Bà Cynthia cần người chăm sóc, và Edie – một nurse trẻ với bề ngoài vô hại – được chọn. Nhưng những dấu hiệu nhỏ bắt đầu xuất hiện. Có những chai thuốc đáng ngờ bị thay đổi vị trí, dù bà Cynthia vẫn uống đúng toa. Có những cuộc gọi lạ từ những số điện thoại không lưu, cuối cuộc gọi luôn kết thúc bằng một giọng nói thưa thãt: “Chà, cô vẫn khỏe chứ, bà Cynthia?”. Có cả những vết xước nhỏ trên khung cửa sổ phòng ngủ của bà, như thể ai đó vừa lén lút leo vào. Edie không phải người dễ tin vào mấy chuyện ma quỷ hay cảm giác báo động mơ hồ. Cô là người của sự thực, của y học. Nhưng sự thực trong ngôi nhà này ngày càng trở nên rùng rợn. Một hôm, cô phát hiện một hồ sơ y tế cũ trong tủ – hồ sơ của bà – với những ghi chú bệnh lý rằng bà từng bị nghi ngờ ngộ độc thuốc, nhưng vụ việc bị “khép lại vì thiếu bằng chứng”. Một vụ việc cũ, bốn mươi năm trước, liên quan đến một người giúp việc trẻ mất tích một cách bí ẩn sau khi được thuê cho một gia đình giàu có khác ở vùng lân cận. Rồi Edie bắt đầu theo dõi. Cô trở thành cái bóng của bà Cynthia, không phải vì lương hay trách nhiệm, mà vì một cảm giác nặng nề rằng bà là mục tiêu. Cô nhận ra những đợt bệnh “đột ngột” của bà không hoàn toàn tự nhiên. Cô phát hiện một người phụ nữ lạ mặt lảng vảng quanh khu vườn sau nhà vào những buổi chiều tà – người phụ nữ đó có đôi mắt lạnh lẽo và ánh nhìn đầy tham lam khi nhìn về phía cửa sổ phòng bà Cynthia. Vậy Who Could Kill a Sweet Old Lady? Liệu có phải là một trong số những người thừa kế háu của, những kẻ chỉ đợi bà Cynthia qua đời để chia nhỏ gia sản? Hay thậm chí là một người trong gia đình, một đứa cháu nội có vẻ ngoài hiền lành nhưng lại đang chôn dấu nợ nần cực lớn? Hoặc… liệu có phải chính người chăm sóc cũ – người đột ngột thôi việc một cách “bí ẩn” ba tuần trước khi Edie đến – biết điều gì đó và đã bị im miệng? Càng tìm hiểu, Edie càng thấy mình bị cuốn vào một mạng lưới những bí mật cũ và tham vọng mới. Bà Cynthia dù già yếu nhưng vẫn sắc sảo, thỉnh thoảng lại nói một câu như đùa: “Cạnh tranh sẽ trở nên… khốc liệt khi tôi đi, cô Edie ạ.” Ít nhất bà cũng đang cảnh giác. Nhưng cảnh giác với ai? Giờ đây, Edie không chỉ là người chăm sóc. Cô trở thành bức tường chắn duy nhất giữa bà Cynthia và những kẻ thù vô hình. Mỗi bữa ăn, mỗi liều thuốc, mỗi cử chỉ nhỏ đều là một quyết định sống còn. Cô giấu sự lo sợ của mình sau một nụ cười dịu dàng với bà, nhưng đầu óc thì không ngừng suy diễn: Nếu có ai đó thực sự dám giết một bà cụ hiền lành, dễ thương, họ sẽ làm gì tiếp theo? Và khi nào? Who Could Kill a Sweet Old Lady? Câu hỏi không còn là lý thuyết. Nó là mối đe dọa hiện hữu trong căn biệt thự yên tĩnh, nơi tiếng cười khẽ của bà Cynthia vang lên như một thứ đồng hồ đếm ngược khôn lường. Và Edie biết rằng, khi bóng đen động thủ, họ sẽ phải đi qua cô. Lần đó, cô không chỉ là người chứng kiến – cô chính là rào cản duy nhất, và cô phải sẵn sàng cho cuộc chiến không lối thoát.