Giữa Mùa Gặt chín muồi, khi lúa vàng óng trải dài tận chân trời, một ngôi làng không tên ở chốn hoang vu nào đó – thời gian và địa điểm chẳng ai hay – đột ngột chìm vào bảy ngày ảo giác. Ban đầu, dân làng chỉ thấy những bóng dáng lạ lùng lảng vảng giữa ruộng đồng, tiếng cười vọng từ gió heo may, những bông lúa vươn cao như tay người vẫy gọi. Rồi ảo mộng lan tỏa: trẻ con đuổi theo những quả cầu lửa lơ lửng, đàn ông tranh cãi với bóng ma tổ tiên hiện hình đòi chia mùa màng, phụ nữ thì ôm lấy những đứa con không hề sinh nở, da thịt chúng lấp lánh hạt gạo. Ngày thứ ba, sông cạn lộ đáy đầy hài cốt cá múa lượn, trời đổ mưa phân thối hôi tanh. Đêm thứ năm, tiếng trống Mùa Gặt vang vọng từ lòng đất, kéo mọi người nhảy múa không ngừng, mắt trợn trắng, miệng lẩm bẩm lời nguyền cổ. Sáng ngày thứ bảy, khi bình minh le lói, làng im bặt. Không khói lam chiều, không tiếng gà gáy, chỉ còn cánh đồng lúa đứng im lìm, nuốt chửng mọi dấu vết. Mùa Gặt năm ấy, họ bảo, lúa mọc xanh trở lại, nhưng ai bước qua cũng nghe tiếng thì thầm vọng lên từ dưới đất: "Đã về nhà rồi...".