Đó là một mùa hè Noah không thể nào quên. Ngay khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua rặng dừa ven bờ, cả đảo Hòn Mây chìm vào cơn bất ổn lạ kỳ. Mùa Hè Quái Vật bắt đầu bằng những điều tưởng chừng vô hại: mấy con chó trong làng đồng loạt tru lên từng đêm, lũ cá trong lồng của bác Hai Thơm biến mất không để lại vảy, và cái mùi tanh nồng nặc cứ bám lấy gió biển dù trời không hề có bão. Noah cùng lũ bạn - Thư mọt sách, Thành "cơ bắp" và Kim lém lỉnh - ban đầu tưởng đó là trò đùa của mấy đứa du khách. Cho đến khi chúng phát hiện dấu chân to như xô nước in sâu trên bãi cát phía đông đảo, kèm theo vệt nhớt dài loang lổ dưới nắng. "Không đời nào là cá voi!" - Thư lầm bầm, tay lật lia lịch quyển sổ ghi chép đầy hình vẽ sinh vật huyền bí. Cả bọn đồng loạt nhớ tới ông Tư Lành, người từng được đồn là "thám tử ma" nổi tiếng Sài Gòn những năm 90, giờ sống ẩn dật trong căn nhà gỗ cheo leo bên vách đá. Ông Tư tiếp bọn trẻ bằng ánh mắt đục ngầu và chai rượu rum còn đầy một nửa. "Các cậu muốn chơi trò Sherlock Holmes ư?" - giọng ông khàn khàn, ngón tay gõ nhịp vào tấm bản đồ đảo cũ kỹ đầy ghim đỏ. Nhưng khi Noah đặt lên bàn mẫu vảy lạ màu xanh đen nhặt được ở rừng ngập mặn, đôi mắt ông chợt sắc lẹm như dao găm. "Thứ này... không thuộc về bất cứ loài cá nào quanh đảo. Mùa Hè Quái Vật đã thực sự bắt đầu rồi." Những ngày sau đó, căn nhà gỗ trở thành tổng hành dinh. Ông Tư phác thảo sơ đồ truy tìm dựa trên chu kỳ thủy triều, Thư cặm cụi tra cứu tài liệu về hải quái trong truyền thuyết, Thành lực lưỡng chuẩn bị giáo mắc câu tự chế, còn Kim thì lo vẽ bùa chú lên vỏ sò - "Phòng hờ thôi!". Đêm thứ ba, khi luồng sáng xanh lè lóe lên từ hang động phía Bắc, cả nhóm biết đã tới lúc hành động. Cái hang như nuốt chửng mọi âm thanh. Bọn trẻ co ro sau lưng ông Tư khi ông rút ra chiếc đèn pin quân dụng cũ kỹ. Những vệt nhớt trên đá dẫn chúng tới một hồ nước ngầm, nơi thứ gì đó khổng lồ đang cuộn mình dưới bóng tối. "Đừng bắn súng!" - Thư hét lên khi ông Tư rút khẩu Colt M1911 - "Nó chỉ là con rồng Komodo lai cá sấu bị đột biến thôi! Xem dấu chân hình màng này mà!" Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Noah nhận ra cái túi nylon quấn quanh cổ con vật - dấu vết của bọn săn trộm đã vứt bỏ "thí nghiệm" của chúng. Mùa Hè Quái Vật khép lại bằng một chuỗi dài những điều không tên. Lũ trẻ đưa con vật bị thương về trạm cứu hộ hải dương, ông Tư Lành lần đầu tiên nở nụ cười sau mười năm sống ẩn dật, còn hòn đảo thì râm ran câu chuyện về "bầy Crabby đi săn yêu quái" - cái tên bọn trẻ tự đặt cho đội đặc nhiệm tí hon của mình. Nhưng đâu đó trong giấc mơ, Noah vẫn nghe thấy tiếng rên rỉ từ hang sâu. Liệu tất cả đã thực sự kết thúc, hay Mùa Hè Quái Vật vẫn còn đang chờ dịp trỗi dậy?