Mùi nước mắm mặn nồng từ sạp cá chợ Bình Tây vẫn dính đầy tay bà Hạnh khi bà ngồi gẩy chỉ vá cái áo sơ mi cũ của Minh. Chiếc áo xắn tay, bâu chỗ thì bẩn chỗ thì sờn, Minh đã hai tháng không mặc đến, nhưng bà vẫn nhớ hồi nó còn đi học đều đặn, sáng nào cũng mặc áo này, đứng trước gương chỉnh nơ cổ cho ngay ngắn. Cái gõ cổng rầm rầm lúc 2 giờ sáng làm bà giật mình, tim đập theo nhịp gõ. Minh lảo đảo bước vào, áo khoác rách một gấu, gân tay trầy xước đầy máu khô, mùi bia rẻ tiền phả vào mặt bà. Bà chưa kịp hỏi gì, thằng bé đã gầm lên: "Bà cứ lải nhải, tao về cho bà đỡ khó chịu thôi!" Rồi nó ném cái cốc thủy tinh trên bàn, bể thành trăm mảnh, một mảnh văng vào mu bàn tay bà, máu chảy ròng ròng. Có lần Minh giật điện thoại từ tay bà, đẩy bà ngã đập đầu vào góc bàn gỗ, vết bầm tím lan từ thái dương xuống cổ, bà cũng chẳng dám đi khám, sợ hàng xóm hỏi thì xấu hổ. Bà cũng là một Nạn Nhân, nhưng chẳng ai thừa nhận điều đó. Bà lầm lũi lấy khăn lau máu, mắt dán vào cái lọ tiền tiết kiệm dựng góc tủ – lọ mà bà dành dụm từ ba năm nay, định để đóng học phí đại học cho Minh, hôm qua mở ra thấy chỉ còn mấy tờ năm nghìn lẻ tẻ. Rồi bà nhớ hôm qua mẹ bé Thuận, đứa Nạn Nhân bị Minh và đám bạn đánh gãy tay tuần trước, sang nhà khóc nghẹn, xin bà dạy bảo con cho, chứ nó đánh người ta rồi còn dọa sẽ "xử đẹp" nếu dám đi báo công an. Bà Thuận ấy, mẹ nó làm công nhân dọn vệ sinh, cả tháng lương chưa đủ đóng viện phí cho con, mà bà Hạnh giờ cũng chẳng còn tiền để đền. Nhiều lúc bà tự hỏi, tình yêu thương 20 năm dành cho đứa con trai từng ôm chân bà khóc khi bị điểm kém, từng giúp bà xách giỏ cá về nhà mỗi chiều dù trời mưa to gió lớn, giờ có còn đủ sức chịu đựng những hành vi ngày càng đáng báo động của nó không. Có lúc bà muốn đuổi Minh ra khỏi nhà, để nó tự lo cho bản thân, lại nhớ hồi nó 5 tuổi, bị lạc ở chợ Bình Tây, khóc đến sặc sụa khi thấy bà chạy đến, ôm chặt lấy cổ bà không chịu rời. Rồi lại nhớ ánh mắt của bé Thuận, đứa Nạn Nhân nằm trên giường bệnh, mắt sưng húp vì khóc, nhìn bà như muốn hỏi: "Sao anh Minh lại đánh con?" Tiếng chuông điện thoại reo, là chủ nợ gọi đòi tiền Minh mượn để mua thuốc lá, bà Hạnh ngồi lặng đó, giọt nước mắt rơi vào vết máu trên tay, mặn chát như chính cuộc đời bà lúc này.