Nếu bạn từng mê kiểu hài hước ngốc nghếch, hơi oái oăm của Zach Galifianakis – từ những cuộc phỏng vấn gượng gạo đến mức kinh điển trong Between Two Ferns đến mấy vai diễn lề lối trong phim hài – thì chắc chắn bạn chẳng bao giờ đoán được anh lại là người dẫn một chương trình làm vườn. Ấy vậy mà Nào ta cùng làm vườn – chính cái tên này là câu cửa miệng anh thốt lên mỗi lần mở đầu tập, mặt vẫn giữ cái vẻ mũm mĩm, không biểu cảm đặc trưng ấy – lại đang là món ăn tinh thần gây bất ngờ nhất trên khung giờ các show ẩm thực/làm vườn hiện nay.
Khác hẳn với những chương trình làm vườn điềm đạm, dạy bạn cách ươm mầm cúc họa mi hay trồng lúa mạch chuẩn chỉnh, Zach không hề có ý định làm một người dẫn chương trình mẫu mực. Trong mỗi tập, anh lể lết quanh mấy luống rau tự trồng vừa vandal vừa lộn xộn – phần lớn là cà chua cherry nứt nẻ và rau diếp bị sâu ăn lỗ chỗ – để "đào sâu" cái thế giới làm vườn bình thường bị người ta coi nhẹ. Anh dành hẳn nửa thời lượng phỏng vấn mấy em nhỏ 5, 6 tuổi cứ đứng ngây người trước luống cà rốt, hỏi những câu hóc búa kiểu "Củ cà rốt mọc dưới đất có đeo khẩu trang không?", "Em trồng cái kẹo dẻo này thì có ra cây kẹo không?", rồi ngồi đấy gật gù, thỉnh thoảng đưa ra mấy câu trả lời rầu rĩ kiểu "Chắc là không, vì gummy bear không có rễ, bé ơi" khiến mấy đứa trẻ trợn tròn mắt, miệng còn dính đầy bột kem.
Nửa còn lại của chương trình là sân khấu của những chuyên gia lập dị mà chẳng ai đời nào mời được ngoại trừ Zach: có ông chú trồng toàn giống cà chua heirloom vị chua loét như sách cũ, suốt ngày đeo kính lúp soi từng lông tơ trên vỏ quả; có bà chị trồng cải xoăn mà cứ mỗi sáng lại đứng hát rap cho tụi nó nghe để "kích thích sinh trưởng"; thậm chí có cả một ông nông dân chỉ trồng toàn loại ớt cay đến mức ăn một miếng là chảy nước mắt, mà ông lại bảo đó là "ớt hạnh phúc" vì ăn xong người ta sẽ quên hết buồn phiền. Zach phỏng vấn họ với cái thái độ nghiêm túc đến mức khôi hài, tay vẫn không rời cái xẻng nhỏ xíu dùng để tỉa cây, đôi khi còn chen ngang bằng mấy câu hỏi ngớ ngẩn của chính mình: "Tôi trồng tỏi gần húng quế thì tỏi có bị ám mùi húng không? Rồi nếu tôi đánh răng bằng húng quế thì có khiến người ta sợ không dám ăn tỏi tôi trồng không?"
Dù cách tiếp cận có kỳ quặc, có vô lý đến đâu, chương trình vẫn luôn giữ được cái cốt lõi ấm áp mà người ta dễ bỏ qua: tôn vinh những thực phẩm bình dị nhất chúng ta ăn hàng ngày, nhắc mọi người nhớ rằng cái cọng rau, củ quả kia đều có một hành trình dài từ đất lên bàn ăn, chỉ là qua lăng kính của Zach, hành trình đó vừa hài hước vừa lắm chuyện kỳ khôi. Không có lời khuyên làm vườn chuẩn chỉnh, không có công thức nấu ăn sang chảnh, chỉ là Zach cùng hội bạn nhí, hội chuyên gia dị dị quái quái ngồi ngắm nghía mấy cái củ, cái quả, rồi tự hỏi tại sao chúng ta lại ăn chúng, tại sao chúng lại mọc lên được. Nó biến cả cái bánh mì sandwich phết bơ đậu phộng lẫn đĩa rau luộc nhạt toẹt thành thứ đáng để bàn tán, đáng để trân trọng theo cách riêng của nó.
Mỗi lần tập kết thúc, anh lại cầm cái xẻng vẫy vẫy trước ống kính, lặp lại câu cửa miệng: Nào ta cùng làm vườn, rồi biến mất sau luống hoa hồng bị anh làm gãy mấy cành từ đầu tập.