Nghi Lễ Mục Rỗng
Cơn đau trong ngực cô không phải bệnh tật thông thường. Nó là một thứ gì đó cứng rắn, bóng láng, lăn lóc trong từng hơi thở, như một viên đá quý đen tuyền đang lớn dần, chiếm lấy không gian sống. Các bác sĩ lắc đầu, những từ “tử thần” được thốt ra với sự sợ hãi và bất lực. Trong căn phòng trắng bệch, tiếng ù ù của máy monitor chẳng qua là bản nhạc phụ trợ cho điệu nhảy của cái chết đang đến gần.
Trong cơn tuyệt vọng, ký ức về một câu chuyện lấp lửng, một lời thì thầm từ thuở thơ ấu dẫn cô ra khỏi thành phố, xuống con đường mòn đất đỏ dẫn vào lòng khu rừng già khó hiểu. Tại một clearing tĩnh lặng, giữa những thân cây xù xì như những ngón tay gập ghềnh của đất trời, cô tìm thấy túp lều của mụ phù thủy. Không phải một mụ phù thủyAnyClassic với mũi giày và nụ cười tàn nhẫn, mà là một phụ nữ già, gầy guộc, với đôi mắt như hai hố đen sâu không đáy, nơi không còn phản chiếu ánh sáng của thế giới này.
“Cô muốn gì?” giọng nói khô khốc như lá cây khô vang lên, không cần cô phải mở miệng. Mụ nhìn thẳng vào cô, hay là nhìn xuyên qua cô, vào thứ khối u vô hình đang tấn công từ bên trong.
“Tôi muốn sống,” cô thốt lên, hai đầu gối quỳ xuống mặt đất mềm, lạnh. “Bất cứ giá nào.”
Mụ phù thủy mỉm cười, một nụ cười không cọ vào bất kỳ cơ bắp nào trên khuôn mặt nhăn nheo. “Với khu rừng này, mọi thứ đều có giá. Không có ‘miễn phí’.”
Không phải một liều thuốc đơn lẻ. Một Nghi Lễ. Đó là từ mụ dùng. Một nghi lễ gồm những buổi tối cô phải đến, mang theo những thứ đặc biệt: chén máu từ một con dơi trắng hiếm, cánh hoa của loài hoa chỉ nở dưới bóng trăng đen, và cuối cùng… một lời thề. Lời thề không nói thành tiếng, mà được khắc bằng máu tươi lên một tấm bảng gỗ ancient, lấy từ thân cây bị sét đánh.
“Bệnh của cô không phải của cái xác,” mụ thì thầm khi cô đang giữ chặt con dao găm, lưỡi dao lạnh buốt trong bàn tay run rẩy. “Nó là một thứ rỗng tuếch đang mở toang ra, hút cõi sống của cô. Nghi Lễ Mục Rỗng sẽ lấp đầy nó. Nhưng để đổ vào một chiếc cốc, phải có thứ gì đó đổ ra trước.”
Mỗi buổi tối, sau khi uống thứ hỗn hợp đen kịt, một cơn đau khác, tinh thần hơn, ùa về. Những ký ức đẹp đẽ nhất của cô – nụ hôn đầu của người yêu cũ, tiếng cười của đứa em gái, cảm giác mát rượi của làn nước hồ vào buổi chiều – dần mờ nhạt, trôi đi như khói. Mụ phù thủy chỉ cười. “Đó là giá. Sự hối tiếc, tình yêu, hy vọng… chúng là thứ ‘đầy’ cần dọn ra khỏi chiếc cốc rỗng của cô trước khi có thể đựng được sự sống mới.”
Cô hiểu. Cô đang giao nộp chính tâm hồn mình, từng mảnh, từng ký ức, để đổi lấy sự tồn tại vô hồn. Cơ thể cô dần hết đau. Cơn đau trong ngực, viên đá đen, đã biến mất. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, một sự nhẹ nhõm đáng sợ. Nhưng khi nhìn vào gương, cô thấy gì? Gương vẫn là gương, nhưng trong đôi mắt mình, cô không còn thấy ánh nhìn của một người từng yêu, từng buồn vui. Chỉ còn một khoảng trống sâu thẳm, phản chiếu ánh đèn lửa leo lét trong túp lều. Chiếc cốc đã được lấp đầy bằng thứ rỗng tuếch.
Cô đã sống sót. Thoát khỏi tử thần. Nhưng cô có còn là chính mình không? Món nợ với khu rừng đã được trả xong, hay nó chỉ vừa mới bắt đầu? Nghi Lễ Mục Rỗng đã đánh tráo cái chết bằng một sự tồn tại khác – một kiểu sống trong cái xác đã trống rỗng, nơi bóng ma của chính mình ngày xưa có lẽ còn là người duy nhất còn sót lại để nhận ra sự mất mát vĩnh cửu đó. Cô đã trả giá, nhưng liệu có phải đã quá đắt? Tử thần ban đầu có phải chỉ là lời mời mở đầu cho bữa tiệc tàn khốc này của Nghi Lễ Mục Rỗng?