Robbie vẫn để nguyên cái khăn len màu xám bạc Lana hay đeo hồi còn sống, cổ tay áo sơ mi lúc nào cũng nhét chiếc vé xem phim họ chưa kịp đi hôm cô mất. Ba tháng kể từ đêm Lana bị xe tải đâm gãy cổ trên đường về nhà, anh chưa ngủ ngon một đêm nào. Đống thuốc an thần bác sĩ kê nằm ngăn nắp trong ngăn kéo, anh không đụng, vì sợ ngủ thiếp đi là quên mất giọng cô, quên mất cách cô hay cười chép chép miệng khi uống cà phê đắng.
Anh tìm đủ mọi cách để liên lạc với cô: đi xem bà đồng ở chợ Bình Tây, mua vòng bùa ở chùa Khmer, thậm chí lên mạng đọc đủ mấy diễn đàn tâm linh rác, cho đến khi đứa bạn cùng phòng là Khoa gửi cho anh một tệp PDF quét từ cuốn sách cũ bìa da đã ngả màu, gáy in mấy chữ viết tay nguệch ngoạc: Nghi lễ Sách Đỏ. "Mấy đứa rảnh rỗi trên Reddit bảo cái này thật, triệu hồi được người chết với mấy thứ đồ cúng vớ vẩn thôi," Khoa nói đùa, nhưng Robbie không cười. Anh lôi thêm ba đứa khác: Linh, đứa làm ở tiệm sách cũ vừa nhặt được bản sao của cuốn sách, hai anh em sinh đôi Tuấn và Tú, hay rủ nhau đi khám phá mấy chỗ hoang tồi tàn ngoại thành. Cả bọn thống nhất tối 30 Tết sẽ làm lễ, chỗ nào vắng vẻ, không ai làm phiền.
Tối hôm đó, cả bọn chở nhau ra ngôi nhà cũ bỏ hoang ở cuối rừng cao su xã Tân Phú, chỗ mà mấy đứa nhỏ trong ấp vẫn gọi là "Nhà Ma Bà Năm", bảo bà già chủ nhà hồi xưa treo cổ trong buồng ngủ vì con trai bỏ đi biệt tích. Cửa gỗ mục nát, đẩy vào kẽo kẹt inh tai, tường loang lổ nước mưa, sàn nhà rải đầy vỏ chai bia mấy đứa thanh niên hay đến nhậu đêm vỡ. Linh trải tấm vải đen xuống giữa phòng khách, rắc muối biển vòng tròn kín, đặt năm cây nến đen ở năm hướng, rồi đặt lên giữa bức ảnh cũ Robbie chụp chung với Lana — thứ định đưa vào lửa thiêu hôm tang lễ nhưng anh giữ lại, cạnh đó là mớ tóc dính trên chiếc khăn len của cô.
"Đọc kỹ chưa? Một lần bắt đầu là không được dừng lại, dù cô ta có hiện lên hay không," Linh nhắc, giọng run nhẹ. Robbie gật, cầm cuốn photocopy bìa đỏ nhạt, đọc to từng chữ mantra mà mấy đứa trên mạng dịch sai chính tả. Khoa cười giễu: "Căng thế, chắc gì cô Lana về đâu, tao cá nó là mấy ông thần linh trong rừng quay về playing tricks thôi." Nụ cười chưa kịp tắt, cây nến đen phía Đông bỗng tắt ngấm, không có gió, không ai chạm vào. Muối trong vòng tròn bắt đầu nứt ra từng đường nhỏ, bụi đất từ dưới sàn bay lên, mùi máu tanh hoắc trộn lẫn mùi đất ẩm xộc vào mũi bọn họ.
Tiếng cười của Lana vang lên, nhưng không phải từ phía bức ảnh, mà từ sau lưng Robbie, giọng đều đều, không có nhịp điệu: "Robbie, anh đưa em về nhà nhé?" Anh quay lại, không thấy ai, chỉ thấy bóng tối dày đặc đứng sát cửa sổ, cao quá trần nhà, có mấy cái xúc tu dài ngoằng dính đầy bùn đất rung rinh. Tuấn hét lên khi cánh tay lạnh ngắt của thứ gì đó chạm vào cổ cậu, Tú đâm sầm vào tủ kính vỡ, máu chảy ròng ròng. Linh cố gắng đọc tiếp câu chú, nhưng cuốn sách trên tay cô bỗng bốc cháy, ngọn lửa màu xanh lục không làm bỏng da, nhưng thiêu rụi hết chữ trên trang giấy.
Nghi lễ Sách Đỏ không hề triệu hồi linh hồn người chết. Nó mở toang Cổng Địa ngục, thả xuống thế giới này những thực thể cổ xưa đã tồn tại từ trước khi con người đặt chân lên trái đất này, thứ chỉ ăn những kẻ dám gọi tên chúng, dám đánh thức giấc ngủ ngàn năm của chúng. Robbie túm lấy chiếc khăn len của Lana, chạy về phía cửa trước, nhưng cánh cửa đã khóa chặt từ bên trong, cái xúc tu dài đằng đẵng quấn lấy chân anh, kéo xuống lớp đất ẩm phía dưới sàn nhà, nơi hàng ngàn con mắt nhỏ li ti đang mở to, chờ đợi linh hồn của bọn họ làm mồi.
Bọn họ chạy trốn vào phòng ngủ bà Năm, khóa trái cửa, nghe tiếng cào cấu từ bên ngoài, tiếng gầm gừ không phải của bất kỳ động vật nào từng biết. Khoa run rẩy lấy con dao bấm trong túi ra, Linh cầu nguyện thầm, anh em sinh đôi ôm lấy nhau. Robbie nhìn bức ảnh Lana trên tay, bỗng nhận ra: giọng cô vang lên ban nãy, thực ra là từ cái hố đen dưới sàn, nơi mà Nghi lễ Sách Đỏ đã khoét thủng lớp vỏ thực tại. Để sống sót, bọn họ không chỉ phải chạy thoát khỏi ngôi nhà, mà phải tìm cách đóng lại cái Cổng Địa ngục mà mình đã vô tình mở ra, trước khi những thứ đằng sau nó kéo hết tất cả xuống bóng tối.