Bộ phim "Người Đàn Ông Đầu Tiên" dựng lên một cuộc chiến không khoan nhượng giữa hai thế lực nữ quyền – mỗi người mang trong mình lưỡi dao định mệnh khác nhau. Ở một phía, người phụ nữ trả thù bước đi như bóng ma lạnh lùng, mỗi nhát dao của cô là câu trả lời đẫm máu cho nỗi đau chồng chất từ quá khứ. Cô giết không phải để khát máu, mà để chôn vùi những vết sẹo chưa bao giờ ngừng rỉ máu trong ký ức. Đối diện cô, người phụ nữ thứ hai thao túng cái chết như thứ gia vị cho dục vọng thống trị – ánh mắt cười lạnh mỗi khi lưỡi dao chạm vào da thịt, khoái cảm quyền lực dâng trào trong từng giọt máu đỏ. Người Đàn Ông Đầu Tiên ở giữa hai ngọn lửa ấy, trở thành vật chứng sống cho cuộc đối đầu giữa “lý do” và “ham muốn”. Anh không phải mục tiêu, càng không phải người khơi mào, nhưng sự tồn tại của anh như tấm gương phơi bày sự khác biệt kinh hoàng giữa hai con người phụ nữ tưởng chừng giống nhau trong hành động, nhưng khác biệt đến rợn người trong động cơ. Kịch bản xoáy vào những cảnh quay nghiệt ngã khi Người Đàn Ông Đầu Tiên buộc phải chứng kiến sự tàn bạo song song: một bên giết để chấm dứt đau đớn, một bên giết để níu giữ quyền lực. Khán giả theo dõi cách hai thái cực tội ác này va vào nhau – không chỉ qua những màn đấu súng hay truy đuổi căng thẳng, mà còn trong từng lớp lang tâm lý. Họ hủy diệt lẫn nhau hay hủy diệt chính mình? Người Đàn Ông Đầu Tiên cứ thế bị cuốn vào cơn lốc ấy, trở thành phiên tòa sống để phán xét đâu là giới hạn cuối cùng của sự trả thù chính đáng, và đâu là điểm rơi xuống vực thẳm của ham muốn vô độ. Cái tên phim – tưởng như một nghịch lý – lại hé lộ sự thật cay đắng: đôi khi, người đứng ngoài cuộc mới chính là nguyên nhân sâu xa cho mọi thù hận.