Mưa rào đầu mùa đập ào ạt lên mái tôn rách nát của căn nhà trọ chật hẹp nằm sâu trong ngõ cụt của favela Complexo do Alemão, Rio de Janeiro. Thiago ngồi khuỵu trên ghế nhựa, tay run run lau khẩu súng lục 9mm đã để rỉ sét suốt 8 năm qua. Những vết sẹo chằng chịt trên cánh tay trái vẫn nhức nhối mỗi khi trời mưa – di chứng của trận phục kích tàn khốc ở rừng Amazon mười năm trước, khi cả tiểu đội đặc nhiệm 12 người chỉ còn mình hắn sống sót. Hắn từng được đồng đội gọi là Người Đỡ Đạn – kẻ luôn lao lên đầu tiên, hứng lấy loạt đạn phủ đầu của quân địch để anh em phía sau có thời gian triển khai đội hình. Biệt danh đó từng là niềm tự hào, cho đến cái đêm định mệnh hắn chần chừ đúng một giây, ba người anh em thân thiết nhất của hắn đã gục xuống thay hắn. Kẻ thù chưa bao giờ buông tha. Ban lãnh đạo nhóm dân quân rừng rậm từng bị hắn tiêu diệt một tiểu đội ở Amazon năm ấy, sau một thập kỷ truy lùng khắp Nam Mỹ, cuối cùng cũng lần được dấu vết hắn ở Rio. Chúng không chỉ muốn máu của hắn, mà còn muốn cái USB chứa hồ sơ giao dịch vũ khí bất hợp pháp giữa chúng với băng đảng Comando Vermelho – thứ mà một cô gái tuổi teen tình cờ nhặt được sau khi chứng kiến vụ ám sát một lieutenant của băng đảng này. Tiếng gõ cửa ập đến giữa lúc Thiago đang nhập nhẹm hồi ức. Lúcia, 16 tuổi, bán bánh acarajé ở góc phố gần đó, lao vào nhà trọ với cánh tay trái rớm máu, áo phông rách toạc, gào lên: "Họ đang đuổi theo em! Bọn chúng giết chết anh cảnh sát khu phố, thấy em nhặt được cái USB của hắn rơi!" Phía sau cô là tiếng bước chân nặng nề, tiếng súng nổ lạch đạch vọng lên từ cầu thang hẹp ngoài ngõ. Thiago nhận ra ngay hình xăm con jaguar trên cổ gã dẫn đầu – dấu hiệu nhận biết của bọn dân quân rừng rậm mà hắn đã trốn chạy suốt bao năm qua. Không có thời gian để suy nghĩ. Thiago xốc nhẹ Lúcia, đẩy cô vào sau bàn thợ sửa xe máy, tay lắp nhanh đạn vào nòng súng. Hắn quên mất mình đã nghỉ hưu từ lâu, quên mất mình đã từng thề không bao giờ động đến súng nữa, chỉ nhớ cái biệt danh Người Đỡ Đạn gầm gừ trong đầu mỗi khi đạn bay vèo vèo qua tai. Hắn nổ súng trước, gã dẫn đầu ngã vật xuống cầu thang, những kẻ còn lại lùi lại gọi viện binh. Cả khu favela nín thở, cửa sổ đóng sập lại, chẳng ai dám can thiệp – ai cũng biết đụng đến bọn dân quân hay băng đảng là tự tìm đường chết. Hai người chạy trốn qua những con phố ngập nước, mùi mưa hòa lẫn mùi dầu diesel, mùi lạc rang và tiếng nhạc funk carioca rên rỉ vọng ra từ các quán bar ven đường. Lúcia thở hổn hển, hỏi Thiago: "Sao anh lại liều mạng cứu em? Anh đâu cần làm vậy." Thiago không trả lời, chỉ siết chặt tay cô bé dẫn qua một con ngõ tối om, nơi những con chó hoang sủa gâu gâu mỗi khi có tiếng súng vang lên. Hắn biết bọn dân quân đã mua chuộc cảnh sát địa phương, biết đường ra khỏi favela đều bị chặn, nhưng hắn không thể bỏ mặc cô bé này – cô bé có đôi mắt giống hệt em gái nhỏ của hắn đã mất trong trận lũ lụt năm xưa. Đến cái cầu bắc qua kênh thoát nước đen ngòm, đạn bắt đầu bay tới từ cả hai phía. Thiago phản xạ kéo Lúcia ngã phịch xuống mặt đường ướt sũng, lấy cả thân mình che chở cho cô bé. Một viên đạn găm sượt qua vai phải hắn, máu thấm ướt áo sơ mi cũ nát. Trong tích tắc, hắn nghe thấy tiếng đồng đội cũ hét lên trong đầu: "Người Đỡ Đạn! Vào vị trí!" Hắn cười khẩy, vị đắng của máu và rượu cachaça vẫn còn vương nơi khóe miệng. Lần này, hắn không chần chừ nữa. Khi tiếng súng tạm lắng, Lúcia nhìn bờ vai rớm máu của Thiago, run rẩy hỏi: "Anh... anh từng là lính đặc nhiệm đúng không? Họ gọi anh là gì vậy?" Thiago ngồi dậy, chụm con diêm cũ nát dưới mưa, ánh lửa le lói soi lên gương mặt hằn sâu vết cũ. "Người Đỡ Đạn," hắn thì thào, mắt nhìn về phía đèn đường nhấp nháy ở xa, nơi tiếng còi hú của cảnh sát và tiếng xe moto đã bắt đầu vọng lại. "Có cái biệt danh cũ rích từ thời còn ở trong quân ngũ. Giờ thì bọn chúng tìm đến tận đây để giết kẻ từng mang cái tên đó rồi." Anh ta nạp thêm đạn, tay vẫn không ngừng run, nhưng mắt thì sáng rực lên một quyết tâm mãnh liệt. Đêm ở Rio de Janeiro vẫn còn dài, và những con phố nguy hiểm này chưa bao giờ tha thứ cho kẻ yếu thế. Nhưng Thiago biết, dù quá khứ có ám ảnh đến đâu, dù kẻ thù có đông đến mấy, hắn sẽ không để Lúcia chết trước mắt mình. Người Đỡ Đạn chưa bao giờ biết lùi bước.