Radu Patru, gốc Romania, hiện là thực tập sinh trong giai đoạn thử việc tại đài truyền hình quốc gia France 2 của Pháp. Công việc chính của anh trong suốt 6 tháng qua là phiên dịch cho các phóng viên chính, đồng thời đảm nhận vai trò Người sửa chữa – thuật ngữ giới làm báo Pháp dành cho những người lo giải quyết mọi vấn đề phát sinh từ xin giấy phép tác nghiệp, môi giới phỏng vấn đến dàn xếp xung đột với người dân địa phương, mà báo chí tiếng Việt thường gọi là người dàn xếp. Mọi người ở đài đều khen anh nhanh nhẹn, biết nhiều mối quan hệ từ các cơ quan hành chính Pháp đến cộng đồng Romania ở Paris, nhưng hợp đồng thực tập sắp hết, anh cần một cú đột phá để được ký hợp đồng chính thức.
Mỗi sáng thứ hai, Radu đều đặp xe từ căn studio nhỏ thuê ở quận 20 sang quận 16 nơi đặt trụ sở France 2, túi xách đựng sẵn bản dịch tài liệu mới nhất, danh thiếp của mấy người quen ở sở cảnh sát, cả mấy gói bánh quy tự làm từ công thức của mẹ ở Brașov để lấy lòng mấy biên tập viên khó tính. Có hôm đoàn phóng viên sang Lyon đưa tin biểu tình, quên xin giấy phép quay phim ở sở hành chính địa phương, Radu chỉ cần một cú điện thoại cho ông chú làm ở sở hành chính Lyon là xong xuôi trong nửa tiếng. Có hôm phóng viên cần phỏng vấn một gia đình người tị nạn Romania ở Marseille, không ai dỗ được đứa bé khóc khi thấy ống kính máy quay, Radu mang theo món ciorbă de burtă (súp bao tử bò Romania) thì gia đình ấy mới chịu ngồi xuống nói chuyện. Anh nhớ rõ lời giám sát nói tuần trước: "Mày là Người sửa chữa giỏi nhất đài này từng có, nhưng muốn ở lại, mày phải đem về một câu chuyện độc quyền."
Cơ hội ấy đến vào một buổi sáng đầu tháng 11, khi tin tức về hai thiếu nữ mại dâm người Romania chưa thành niên bị trục xuất khẩn cấp khỏi Pháp làm nổ ra vụ bê bối quốc tế. Elena 15 tuổi, Maria 16 tuổi, bị lừa từ ngôi làng nhỏ ở Transylvania sang Paris với lời hứa làm bồi bàn, thực chất bị bán vào một ổ mại dâm ở quận 18. Khi cảnh sát Pháp đột kích ổ này, thay vì đưa hai cô bé vào các trung tâm bảo vệ trẻ em, chính quyền lại áp dụng lệnh trục xuất nhanh, đẩy hai đứa lên máy bay về Bucharest trong vòng 72 giờ, không cho phép tiếp xúc luật sư, không để các tổ chức phi chính phủ can thiệp. Báo chí Romania gọi đây là "sự phản bội của châu Âu", báo chí Pháp chia làm hai phe: một bên ủng hộ thực thi luật nhập cư, một bên chỉ trích chính phủ bỏ rơi nạn nhân buôn người. Câu chuyện nằm trên trang đầu mọi tờ báo, chương trình thời sự 8 giờ tối nào cũng nhắc đến.
Radu đọc tin xong, tim đập nhanh. Anh là người Romania duy nhất trong đài, nói sõi tiếng Pháp, tiếng Romania, lại có mạng lưới quan hệ khắp làng xã quê hương Elena và Maria. Dì ruột của anh vẫn sống ở làng của Elena, anh có số điện thoại của hiệu trưởng trường cũ của Maria, thậm chí còn quen một phóng viên ở Brașov từng cố tiếp cận hai cô bé nhưng bị cảnh sát Pháp chặn. Anh biết, nếu mình là người đầu tiên phỏng vấn được một trong hai cô gái, đó sẽ là bài độc quyền bom tấn, đài sẽ gật đầu ký hợp đồng ngay lập tức. Anh sẵn sàng làm mọi thứ: trả 500 euro cho mẹ Elena để được gặp con gái bà (dù 500 euro là nửa tháng lương thực tập của anh), hứa với Elena rằng anh sẽ giúp cô bé xin tị nạn ở Pháp (dù anh biết mình không có quyền làm thế), thậm chí sẵn sàng đi qua mấy ổ buôn người ở quận 18 để lấy thông tin về hai cô bé.
Nhưng càng sát ngày anh định bay về Romania, càng nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu. Tuần trước lúc sang Lyon thăm con trai Luca 6 tuổi, bố con ngồi xem tin tức tình cờ thấy đoạn clip về vụ trục xuất, Luca chỉ vào màn hình hỏi: "Bố ơi, sao các bạn nhỏ đó bị đuổi về nhà? Các bạn ấy khóc lắm." Radu lúng túng không biết trả lời sao, chỉ xoa đầu con nói "Bố sẽ giải thích sau". Giờ anh tự hỏi: nếu mình dùng tiền mua, dùng lời hứa dối trá để lấy được cuộc phỏng vấn, liệu mình có thể ngủ ngon mỗi tối? Nếu Elena bị bọn buôn người trả thù sau khi trả lời phỏng vấn, mình có gánh nổi trách nhiệm ấy? Rồi Luca, con trai mình, khi lớn lên hỏi bố làm nghề gì, mình có dám nói thẳng là bố từng lừa một cô bé đồng hương để lấy câu chuyện? Mình đang làm gương tốt cho con không, hay chỉ đang rèn cho con bài học rằng mục đích có thể biện minh cho mọi thủ đoạn?
Đêm trước ngày khởi hành, Radu ngồi nhìn tấm ảnh Luca cười tít mắt gửi cho mình tuần trước, rồi nhìn bản thảo câu hỏi phỏng vấn Elena anh đã chuẩn bị suốt 3 đêm. Với tư cách một nhà báo đầy tham vọng, anh khao khát cú đột phá này hơn bất cứ thứ gì. Nhưng với tư cách một người cha, một người đồng hương của Elena, anh chưa bao giờ thấy mình đứng trước lựa chọn khó xử đến thế. Liệu anh có thể sống chung với hậu quả hành động của mình? Liệu, với tư cách là một người cha, anh có đang làm gương tốt cho con trai mình hay không.