Người Trên Vạn Người (Phần 6):
Cuộc sống của Trương Sở Lan vốn dĩ êm đềm như bao sinh viên đại học khác: sáng dậy trễ, vội vàng chạy đến giảng đường, tối cắm đầu vào game hoặc ngủ vùi. Chàng chẳng mảy may quan tâm đến những thứ "kỳ quái" ngoài đời thực, cho đến một ngày, lời mời đến một ngôi làng nhỏ hẻo lánh đẩy chàng vào vòng xoáy kinh hoàng không lối thoát.
Ngôi làng ấy âm u đến lạnh sống lưng. Không khí đặc quánh mùi đất ẩm mục, tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng thì thăm của oan hồn. Khi Trương Sở Lan lạc bước vào nghĩa địa hoang tàn cuối thôn, những bóng đen lảo đảo từng bước hiện ra sau làn sương mù. Chúng không phải người sống – da thịt thối rữa, mắt trắng dã, gầm gừ như thú dữ. Hắn co giò bỏ chạy, nhưng xác sống đã vây kín lối đi. Một bàn tay lạnh ngắt chụp lấy cổ chân hắn, mùi máu tanh nồng xộc thẳng lên mũi. "Xong đời…" – ý nghĩ lóe lên trong đầu Trương Sở Lan khi hàm răng đen nhánh của lũ tử thi cắn xé đến gần.
Thình lình, một luồng khí lạnh xé toang không gian. Ánh kiếm bạc lóe lên như chớp giữa đêm đen, chém đứt từng thây ma thành tro bụi. Trước mặt hắn, một bóng hồng áo trắng xuất hiện như ảo mộng. Nữ tử này mang thanh kiếm dài quấn vải tang, tóc dài bay trong gió che khuất nửa gương mặt lạnh lùng. Không một lời nói, nàng phóng người lên ngọn cây gần nhất, chỉ để lại câu nói như gió thoảng: "Ngươi không thuộc về nơi này."
Chưa kịp hỏi danh tính, bóng dáng kia đã tan biến vào màn đêm, để lại Trương Sở Lan ngơ ngác giữa nghĩa địa đầy xác sống vừa hóa tro tàn. Máu trong người hắn như đóng băng khi nhận ra – vết dao cạo trên cổ tay mà hắn giấu kín bao năm nay đang nóng rực như bị thiêu đốt… Người Trên Vạn Người (Phần 6) mở ra cánh cửa về thế giới dị năng đẫm máu, nơi sinh mệnh Trương Sở Lan chỉ là con cờ trong ván bài ngàn năm chưa ngã ngũ.