Ám ảnh bắt đầu từ những cơn co giật không lời giải, từ tiếng rú thét ngược quy luật tự nhiên phát ra từ cổ họng bé nhỏ của Regan. Cơ thể cô bé 12 tuổi trở thành chiến trường của thứ gì đó tối tăm, lật ngược mọi định luật y học: giọng nói gầm gừ như sinh vật lạ, sức mạnh thể chất phi thường khiến cả đội ngũ bác sĩ kinh hãi. Những cuốn sách y khoa dày cộp bó tay trước hiện tượng dị biệt ấy, đẩy người mẹ Chris vào góc khuất của sự tuyệt vọng. Chính trong khoảnh khắc mất phương hướng ấy, ánh sáng le lói từ nghi thức cổ xưa của nhà thờ lôi kéo bà - một giải pháp cuối cùng mang tên Người Trừ Tà.
Hai linh mục, mỗi người mang gánh nặng riêng, bước vào ngôi nhà thấm đẫm mùi tử khí. Cha Karras - kẻ vật lộn với niềm tin đang rạn nứt sau cái chết của mẹ; và cha Merrin - Người Trừ Tà kỳ cựu với ánh mắt thấu thị những cuộc chiến không tên. Họ đối mặt không chỉ thực thể quỷ ái tự xưng Pazuzu, mà còn là trận chiến giằng xé trong chính lòng người: sự hoài nghi về cái ác tuyệt đối, nỗi khiếp sợ mơ hồ về thế lực vô hình vượt quá tầm kiểm soát. Từng câu kinh cầu vang lên như lưỡi dao cứa vào bóng tối, nhưng cũng làm lộ rõ sự mong manh của đức tin trước hiện thực tàn khốc - khi thánh giá biến thành thứ vũ khí nhơ nhuốc, khi nước thánh bốc khói trên da thịt đứa trẻ đang quằn quại.
Cuộc vật lộn của những Người Trừ Tà không dừng lại ở nghi lễ kinh sợ với xác sống biết nói. Nó khoét sâu vào nỗi ám ảnh nguyên thủy của nhân loại: liệu cái ác có thực sự tồn tại như một thực thể độc lập, hay chỉ là sản phẩm của tâm lý bệnh hoạn? Từng lớp màn nghi ngờ bị xé toạc trước sức mạnh hủy diệt vượt khỏi mọi logic thông thường, ép buộc những kẻ cứng tin nhất phải thừa nhận sự hiện hữu của quỷ dữ. Trong căn phòng ngột ngạt mùi mồ hôi lẫn mùi đồng sắt máu, ranh giới giữa sự điên rồ và linh thiêng trở nên mong manh khủng khiếp. Mỗi tiếng đập đầu vào tường của Regan như nhịp trống da diết đập thẳng vào niềm tin sơ khai nhất về thế giới an toàn của con người.
Bạo lực thể xác trong phòng trừ tà chỉ là lớp vỏ. Vết cắt sâu nhất chính là cuộc xâm lăng tàn khốc vào tâm lý những kẻ chứng kiến - sự thật rằng cái ác không cần địa ngục xa xôi, nó có thể ẩn náu ngay trong hình hài ngây thơ nhất. Kết cục bi tráng của nghi lễ đặt dấu hỏi lớn về cái giá của lòng dũng cảm, khi ngay cả Người Trừ Tà cũng phải trả giá bằng mạng sống để chứng minh sự tồn tại của điều mà cả đời họ truyền giảng.