Xem Phim Goddess of Love Vietsub HD

Goddess of Love (2015)

(8.0 sao / 2 đánh giá)

Phim hay Goddess of Love phụ đề trên www.phimhay1.top. Bạn cũng có thể tải phim Goddess of Love vietsub về, đừng quên chọn xem phim online với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P tuỳ theo đường truyền của bạn. Hãy chia sẻ Goddess of Love trên www.phimhay1.top với mọi người để cùng xem nha.
Trạng thái:
Hoàn thành

Thể loại:
Kinh Dị, Chính kịch, Bí ẩn

Quốc gia:
Âu Mỹ, Canada

Năm:
2015

Đạo diễn:
Jon Knautz

Diễn viên:
Alexis Kendra, Elizabeth Sandy, Monda Scott, Woody Naismith, Ray Grady, Richard Velton, Hugh Westbourne, Rachel Alig, Deana Ricks, Anna Logan

Thời lượng:
96 Phút

Chất lượng:
HD

Ngôn ngữ:
Vietsub

Lượt xem:
62 lượt

Nội dung phim Goddess of Love

Cô ấy không gọi mình là Venus vì một sự lãng mạn nào cả. Đó là một cái tên cô tự đặt cho mình trong những buổi tối cô đơn, trước khi anh ấy đến, trước khi tình yêu trở thành thứ hàng hóa, thứ vũ khí, thứ chất độc. Venus – nữ thần tình yêu – người nắm giữ trái tim và sự sụp đổ của cả thế giới. Và giờ đây, trái tim ấy đang vỡ tung từ bên trong.

Brian: Trái Tim Và Mũi Tên Đầu Tiên

Anh ấy không phải là một người đàn ông đặc biệt. Trái lại, Brian có một sự bình thường đầy quyến rũ. Cách anh cười, cách anh pha cà phê buổi sáng, cả cách anh khoác chiếc áo khoác lên vai Venus những ngày gió lùa. Những điều bình dị ấy trở thành “bản sắc” của thế giới cô. Khi anh ở gần, cô cảm thấy mình trở thành một phiên bản dịu dàng, đáng yêu, xứng đáng được yêu thương – một hình ảnh cô luôn khát khao nhưng chưa từng dám tự tin vào nó. Brian trở thành gương phản chiếu duy nhất cô chọn để nhìn thấy chính mình.

Ý nghĩ anh ngoại tình không đến từ một bằng chứng. Nó bắt nguồn từ một linh cảm mùi hương. Một mùi nước hoa lạ trên cổ áo anh. Một ánh mắt cô nhìn thấy qua màn hình điện thoại – một cái nhìn kéo dài, thân mật, dành cho một ai khác. Một sự im lặng bất thường, một khoảng trống trong lời nói. Cô không hỏi. Cô biết. Và sự biết ấy, giống như một mũi tên được bắn thẳng vào bản thể tinh thần của cô, bắt đầu một quá trình loang rộng, ăn mòn mọi thứ xung quanh.

Sự Sụp Đổ Không Phải Cơn Giận, Mà Là Sự Tan Chảy

Đau khổ không phải là một tia chém. Nó là một bàn tay vô hình nắm lấy trái tim cô và từ từép. Venus bắt đầu rơi vào một trạng thái mở rộng biên độ cảm xúc đến mức cực kỳ. Mọi thứ trở nên quá mức mãnh liệt: một bản nhạc buồn khiến cô khóc như_thể đang khóc xác số phận của nhân loại; một cái nắm tay nhẹ nhàng trên vai lại khiến cô rùng mình vì phấn khích và sợ hãi cùng lúc.

Sự nghi ngờ về Brian không phải là một khái niệm. Nó trở thành một sinh vật sống trong cô. Nó có khuôn mặt, giọng nói, hơi thở. Nó thì thầm trong những cơn đau đầu, nó nhìn cô qua gương khi cô đánh răng. Cô bắt đầu cảm nhận người phụ nữ kia – cô ta có mái tóc màu gì? Giọng cô ta có ấm áp không? Cô ta có thích cà phê đen như Brian không? Tưởng tượng về họ trở thành một nghi lễ hàng ngày, một bản nhạc điên cuồng không thể tắt.

Mặt Tối Của Chứng Điên Loạn Tâm Thần Tình Dục: Đam Mê Tự Hủy Diệt

Đây không phải chứng rối loạn về sự ham muốn. Đó là chứng rối loạn về sự gắn kết. Venus không còn muốn có được Brian. Cô muốn trở thành sự tồn tại duy nhất Brian cần. Và để chứng minh điều đó, cô phải triệt tiêu bất cứ thứ gì có thể cạnh tranh – kể cả chính bản thân đáng yêu, tự tin mà cô từng là, kể cả hình ảnh trong gương cô đang dần bị bóp méo bởi sự lo lắng.

Sự sa sút của cô biến hình thành một nghệ thuật tự sát tinh thần:

Kỳ diệu về cơ thể: Cô ăn kiêng đến mức xương quai xanh hiện rõ, nhưng lại tự sướng một cách điên cuồng khi bắt gặp bóng mình trong cửa kính. Cô muốn xấu đi, trở nên vô hình trước mắt Brian, trước mắt cô gái kia.

Trò chơi kích thích: Cô cố tình gây gổ với Brian trên những chuyện vô nghĩa, chỉ để được nhìn thấy anh nóng giận, để được cảm thấy sự tồn tại của mình qua sự phản ứng của anh. Một cơn giận dữ của anh là thứ liên kết duy nhất còn sót.

Sự liên lạc qua ký ức: Cô sống lại những kỷ niệm đẹp đẽ như một bộ phim lặp đi lặp lại, nhưng lần nào cô cũng chỉnh sửa kết thúc: trong những bộ phim trong đầu, cô chính là người rời đi, là người phản bội, là người không còn yêu – để lời tại tội ấy nhẹ hơn, để nỗi đau này trở thành cái giá cô phải trả vì tình yêu quá mãnh liệt.

Sự sám hối theo chiều ngược: Thay vì xin lỗi, cô cố ý làm những việc khiến Brian phải xin lỗi vì anh. Cô vô tình làm đổ ly trà, cô giả vờ ốm, cô nhắc lại những từ ngải nhạy cảm. Mỗi lần anh an ủi, cô lại chìm sâu hơn vào cái bẫy: tình yêu chỉ còn tồn tại trong những khoảnh khắc chữa lành.

Chứng điên loạn tâm thần tình dục ở cô không phải về sex. Nó về sự hiện diện. Cô muốn được tồn tại trong từng hơi thở, từng suy nghĩ, từng giấc mơ của Brian. Và để làm được điều đó, cô phải trở thành một phần của nỗi đau của anh. Một người yêu thương không gây đau khổ là một người có thể bị lãng quên. Nhưng một người gây đau khổ lại trở thành một vết sẹo sống động, một ký ức không thể xóa nhòa. Vậy nên cô gây đau. Cho anh. Cho cô. Cho cả người phụ nữ kia trong những giấc mơ.

Brian: Niềm Vui Mà Không Biết Trở Thành Hình Thành

Anh ấy thực sự ngoại tình. Một lần, trong một chuyến công tác. Một cô đồng nghiệp trẻ, tươi cười, không có quá khứ đầy mưu toan như Venus. Chỉ là một khoảnh khắc sa ngã, một sự cám dỗ bình thường. Anh hối hận, thực sự. Anh yêu Venus theo cách của một người đàn ông bình thường: yêu những mặt tốt, ngại những mặt thối nát. Anh không biết cách đối mặt với sự tan vỡ trong mắt cô, nên anh chọn im lặng. Im lặng là thứ vũ khí tệ hại nhất: nó vừa là sự thú nhận, vừa là sự phủ nhận. Nó để lại một khoảng trống để Venus tự lấp đầy bằng những chuyện tưởng tượng kinh khủng nhất.

Brian trở thành một tù nhân trong chính cuộc đời mình. Anh nhìn Venus – người phụ nữ từng là nguồn sáng – trôi dạt vào một vùng biển đen kịt, và anh không biết phải câu cứu bằng cách nào. Những lời động viên của anh trở thành những mũi tên vô hình, bởi chúng không chạm đến bản chất của nỗi đau cô. Cô không cần được động viên. Cô cần một phép màu để biến cái biết thành sự không biết. Cô cần được xóa sổ ký ức về người phụ nữ kia. Hoặc ít nhất là, được xóa sổ cái tôi ghen tuông, điên loạn ấy.

Sự Định Hình Lại “Goddess” Trong Mặt Tối

Venus không còn là nữ thần tình yêu. Cô là nữ thần của sự hủy diệt tự thân. Sắc đẹp, sức hút, tình yêu – tất cả đã được biến đổi thành vũ khí tự sát. Trong mắt cô, sự đẹp đẽ giờ là một thứ dối trá. Cô cào xước gương, cô cười khẩy trước những bộ quần áo từng khiến cô tự hào. Mọi thứ đều trở nên cay nghiến: một bản nhạc yêu thích giờ nghe như một bài cười nhạo, một món ăn ngon giờ vị như tro bụi.

Sự liên lạc với bên ngoài dần bị cắt đứt. Bạn bè không hiểu. Họ nói “hãy bỏ đi, đừng níu kéo một thằng đàn ông như vậy”. Nhưng Venus không níu kéo Brian. Cô níu kéo cảm giác được yêu, dù là sự yêu thương bị biến dạng. Cô sợ rằng nếu thôi, cô sẽ không còn là gì nữa. Cô sẽ trở thành một cái xác không trái tim. Thà là một cái xác điên loạn còn hơn.

Cô bắt đầu có những ý tưởng – không phải ý tưởng tự tử, mà ý tưởng tự hành hạ để chứng minh tình yêu. Nếu anh yêu một người khác, vậy thì tình yêu của anh phải có giá trị. Và để có giá trị, nó phải gây ra cái chết. Cái chết của tôi, cô nghĩ. Hoặc cái chết của cô ta. Suy nghĩ này không phải là một toan tính. Nó trôi đến như một giải pháp tự nhiên, logic quiy dependencies trong một tâm trí đã mất đi khả năng phân biệt giữa “ý muốn” và “cần thiết”.

Kết: Venus Trong Gương – Một Nữ Thần Mới, Hay Một Con Quỷ Cũ?

Cuộc đối mặt, nếu có, sẽ không phải là một cuộc cãi vã. Nó sẽ là một sự thừa nhận. Venus nhìnBrian, và cô nhìn thấy một người đàn ông mệt mỏi, hối hận, nhưng vẫn mang trong mình một tia hy vọng nhỏ bé rằng “mọi thứ sẽ ổn thôi”. Cô nhìn thấy điều đó, và cô thất vọng. Vì nỗi đau của cô lớn hơn nhiều so với một mối quan hệ tan vỡ. Nó là một sự tan vỡ bản thể. Anh không thể sửa được.

Có lẽ, cô sẽ không giết ai. Cô sẽ biến mất. Trong một buổi sáng, Brian sẽ tìm thấy chiếc áo khoác yêu thích của cô treo nơi thường thấy, một tấm Note trên bàn: “Tôi là nỗi đau. Tôi đã yêu anh quá nhiều đến mức không còn là tôi. Giờ tôi cần trở thành một người khác. Hoặc không trở thành ai cả.”

Và Venus, cô gái tên là nữ thần tình yêu, sẽ bước vào mặt tối. Không phải để tìm ánh sáng. Mà để trở thành một phần của bóng tối. Một bóng tối mang tên “tình yêu đã từng tồn tại và đã giết chết tất cả những gì nó chạm vào”.

Goddess of Love không phải là một câu chuyện về việc tìm lại tình yêu. Đó là một bản giao hưởng đen về việc cúng tế bản thân trên bàn thờ của một tình yêu quá lớn, đến mức nó không còn có chỗ cho hai người. Chỉ còn một. Và người còn lại, dù có chọn ai, cũng sẽ mãi mãi mang trong mình mùi vị của sự hủy diệt.


Goddess of Love