Đêm 24 Tết Dương lịch năm ngoái, đường Trần Duy Hưng vắng hoe, chỉ còn vài chiếc xe máy chạy vội về nhà chuẩn bị lễ Giáng sinh. Minh, chàng trai 24 tuổi vừa tốt nghiệp chuyên ngành nông nghiệp bền vững, đạp xe chậm rãi, túi sau đựng mẫu hệ thống tưới tiêu tự chế giá rẻ anh vừa hoàn thiện sau 6 tháng thử nghiệm ở xã Đông Anh. Đó là toàn bộ vốn liếng, là Nguồn Vốn Nhân Lực mà Minh tích góp suốt 4 năm đại học: đêm ngày đi phục bàn kiếm thêm, tranh thủ từng buổi theo cán bộ khuyến nông xuống đồi để học cách nhận biết đất đai, ghi chép thói quen canh tác của bà con, cả cái tâm muốn kéo những hộ nghèo vùng đồi lên nhờ nông nghiệp hiệu quả.
Chiếc jeep đời cũ từ hướng ngược lại lao tới, đèn pha tắt, người lái có lẽ đã quá chén sau bữa tiệc cuối năm của công ty xây dựng Nguyễn Gia. Cú va chạm đẩy Minh ngã văng xuống lề đường, chiếc xe không dừng lại, chỉ để lại vệt lốp đen ngòm trên mặt đường lạnh. Minh nằm đó, chân gãy nát, mẫu hệ thống tưới tiêu vương vãi trên vỉa hè, cơn mưa phùn Giáng sinh bắt đầu rơi lạnh buốt gáy.
Người lái xe là ông Nguyễn Văn Hùng, chủ công ty Nguyễn Gia. Cả đời ông gây dựng cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng, giờ công ty có hàng trăm nhân viên, dự án xây dựng trải dài từ Hà Nội xuống tận các tỉnh miền Trung, nhưng ông luôn cảm thấy thiếu một thứ: Nguồn Vốn Nhân Lực có tâm, có tầm, hiểu rõ cái gốc của từng dự án. Con trai ông, Tuấn, học đến năm hai đại học bỏ học, ngày chỉ biết tụ tập bạn bè, không chịu học nghề, ông bao lần mắng mỏ cũng không thay đổi được. Con gái ông, Linh, là y tá ở bệnh viện Đa khoa khu vực, đêm đó đang trực thì nhận được ca cấp cứu là Minh.
Linh vô tình nhìn thấy bản vẽ hệ thống tưới tiêu trong túi Minh, nghe bác sĩ kể hoàn cảnh anh: bố làm ve chai, mẹ bán bánh mì rong, cả nhà dồn hết tiền cho Minh học đại học, giờ anh gãy chân, dự án sắp đến hạn nộp hồ sơ xin tài trợ của tổ chức phi chính phủ là tan tành. Linh về nhà kể với bố, ông Hùng tái mặt, nhớ lại đêm đó mình lái xe say, sợ quá bỏ chạy, giờ nghe chuyện của Minh, lương tâm cắn rứt không yên. Ông đến nhà Minh xin lỗi, đưa tiền viện phí, nhưng Minh lắc đầu: "Cháu không cần tiền bồi thường, cháu chỉ cần làm sao kịp nộp hồ sơ dự án thôi. Đó là Nguồn Vốn Nhân Lực duy nhất cháu có, mất nó là cả nhà cháu không còn đường đi."
Ông Hùng ngẫm lại, công ty ông đang định triển khai dự án xây dựng trung tâm cộng đồng ở Đông Anh, nhưng bà con nông dân cứ khăng khăng không đồng ý, bảo công ty chỉ biết xây bê tông, không hiểu đất đai, không hiểu nhu cầu của họ. Ông chợt nhớ đến cái thứ Nguồn Vốn Nhân Lực mà Minh có: anh hiểu đất, hiểu dân, hiểu cả cách làm nông bền vững mà bà con đang cần. Ông đề nghị: Minh làm cố vấn cho dự án của công ty, công ty sẽ lo toàn bộ viện phí, hỗ trợ anh hoàn thiện hồ sơ xin tài trợ, nếu dự án thành công, đôi bên cùng hưởng lợi. Minh đồng ý.
Thế là hai gia đình trớ trêu gắn kết với nhau không thể tách rời. Mẹ Minh dạy mẹ ông Hùng cách gói bánh chưng bằng lá dong hái ở bờ ao, bà con nông dân ở Đông Anh nhờ Minh làm cầu nối, đồng ý cho công ty xây trung tâm cộng đồng, còn Minh nhờ nguồn lực của công ty, hoàn thiện được hệ thống tưới tiêu, nhận được khoản tài trợ 500 triệu đồng. Tuấn, con trai ông Hùng, theo Minh đi thực địa, thấy bà con nông dân vất vả, thấy giá trị của cái gọi là Nguồn Vốn Nhân Lực không phải là tiền bạc, mà là sức lao động, trí tuệ và chữ tín, chàng trai bỏ thói quen lông bông, đăng ký học lại chuyên ngành quản lý dự án xây dựng.
Giờ đây, mỗi tối thứ Bảy, hai gia đình lại quây quần bên mâm cơm. Cái đêm Giáng sinh định mệnh năm ấy, tưởng chừng là bi kịch, lại hóa ra cái mối lương duyên nối kết hai gia đình, nơi cái Nguồn Vốn Nhân Lực của mỗi người, mỗi nhà, bổ sung cho nhau, tạo nên một sức mạnh mới mà chẳng ai có thể tách rời được.