Trần Mỹ Linh giật mạnh chiếc áo choàng lấp lánh ra khỏi tủ đồ, tay siết chặt đến mấy ngón tay trắng bệch. Ký ức về cái đêm định mệnh hai tuần trước làm cô thở gấp - giọng quát tháo của ông chủ khi cô từ chối tiếp khách VIP, nước mắt nóng hổi vương trên lớp phấn nặng mùi khi bị lôi xềnh xệch ra cửa. "Đồ đồ bỏ đi!" - câu nói đó ám ảnh cô trong từng giấc ngủ chập chờn. Sự nhục nhã ấy chất chồng lên thù hận cũ, biến thành ý nghĩ Nguy Hiểm luẩn quẩn trong đầu. Dưới bóng đèn nhấp nháy ở căn gác xép tồi tàn, ba bóng người chụm đầu vào tấm bản đồ chi chít ghi chú đỏ. Lily - vũ công múa cột run rẩy mới phá thai tuần trước vì không đủ tiền trả chủ nợ, khẽ khàng đẩy vào giữa bàn chiếc USB chứa thời gian di chuyển của xe bọc thép. "Hắn chuyển tiền mặt mỗi thứ năm, 9h15 phút y như đồng hồ" - giọng cô nghẹn lại. Cả nhóm thót tim khi đứa bé ba tháng nhà hàng xóm khóc ré; một sai lệch nhỏ, mạng họ sẽ tan thành khói. Dưới tầng hầm Club Midnight hoen ố mùi rượu loãng, Hải "Mặt sẹo" đang lăm lăm chiếc bật lửa Zippo rệu rã. Anh ta nện tay vào thùng dầu nhớt cạnh lồng sắt chỉ cần một que diêm là bùng cháy. Tuyết – cô gái Việt kiều trốn nợ ngầm khóc thút thít vắt chiếc khăn tẩm chloroform: "Thứ ba tới, mấy tên bảo vệ gác hậu trường sẽ hít đầy cái này". Trên chiếc laptop màn hình nứt rạn, đồng hồ đếm ngược chớp đỏ chói: 48H:12M:03S. Trần Mỹ Linh vuốt mũi dao găm đeo dưới bắp đùi – thứ vũ khí cô dấu trong ống boot từ đêm bị đuổi việc. Cô cười nhếch mép khi bụng kêu òng ọc, ba ngày nay họ chỉ dám ăn mì sống cho khỏi lộ tiếng động. Kẹt một nhịp ở tiếng còi xe ngoài đường, nhóm người ngưng thở. Nhịp tim dồn liên hồi cho đến khi âm thanh xa dần. "Chết thì thôi" - Linh lẩm bẩm, tay vạch đường chạy tẩu thoát cuối cùng trên sơ đồ. Những nét vẽ loằng ngoằng đổ nhòe vì mồ hôi. Ai đó nấc lên trong bóng tối.