Phương 26 tuổi, bỏ việc ở công ty đa quốc gia để làm app du lịch gia đình mang tên Nhà Mình Đi Thôi – slogan chính là câu Nhà Mình Đi Thôi, hướng tới giúp các gia đình bận rộn lên lịch đi chơi cuối tuần, đặt homestay, vé tham quan giá rẻ kèm gợi ý hoạt động gắn kết. Sau 2 năm bootstrap, tài khoản công ty chỉ còn đủ trả lương nhân viên đúng 1 tháng nữa, mà cô vừa nhận được tin ông Hùng – đại gia ngành bất động sản nổi tiếng kĩ tính, chỉ đầu tư cho founder có nền tảng gia đình vững chắc – đồng ý xem xét hồ sơ của cô. Gia đình Phương thì nứt toác từ lâu: ba rời nhà từ khi cô 12 tuổi, sang Bình Dương mở xưởng linh kiện điện tử, mỗi năm chỉ về đúng 3 ngày Tết, gửi tiền đều đặn nhưng chưa bao giờ dự lễ tốt nghiệp cấp 3 của Phương, hay sinh nhật em trai Nam. Mẹ là giáo viên tiểu học nghỉ hưu, cứng đầu, đến giờ vẫn không chịu nói tên ba, mỗi lần nhắc đến chỉ gọi là "người đó". Nam 17 tuổi, suốt ngày ôm Switch, giận Phương vì năm ngoái cô bận gọi vốn nên bỏ lỡ lễ tốt nghiệp cấp 2 của nó, nó nói với bạn bè là chị mình "bận làm giàu hơn là lo cho em". Ông Hùng uống cà phê với Phương, lật bản kế hoạch rồi nói thẳng: "Tôi không đưa tiền cho người mà ngay cả gia đình mình còn không hàn gắn được. Muốn tôi rót 5 tỷ? Tổ chức cho cả nhà đi Vũng Tàu 3 ngày 2 đêm, chụp ảnh đầy đủ, cười tươi, không một trận cãi vã. Tôi nhờ người theo dõi kín, thấy một lần mặt nhăn nhó là hợp đồng hủy ngay." Phương lên lịch trình từng phút: 7h sáng đón ba ở bến xe, 8h đi Vũng Tàu, 10h đến homestay, 12h ăn hải sản, 14h đi biển, 18h ăn tối, 20h chụp ảnh gia đình. Cô thuê luôn nhiếp ảnh gia quen, dặn kỹ: "Chỉ chụp lúc chúng tôi cười, có cãi nhau thì xóa ngay, không được lưu." Cô còn soạn sẵn kịch bản hội thoại: "Ba, con nhớ hồi xưa ba dạy con đi xe đạp." "Mẹ, phở mẹ nấu năm ngoái Tết con ăn vẫn nhớ mãi." Với Nam, cô hứa mua tặng tai nghe Switch mới nếu nó chịu hợp tác. Mọi thứ vỡ sạch ngay khi lên xe: mẹ nhất quyết không ngồi cạnh ba, bảo "tôi ngồi sau với Nam", ba ngồi ghế phụ xoay người hỏi Phương có cần thêm tiền không, cô nổi cáu: "Con không cần tiền của ba, con cần ba về dự sinh nhật con năm nào chứ!" Nhiếp ảnh gia đứng ngoài chụp vội được cảnh đó. Đến biển, Nam nhất quyết không xuống nước, ngồi bờ chơi Switch, mẹ đi bộ một mình, ba gọi điện giục xưởng, Phương đứng giữa tay cầm máy ảnh không biết chụp ai. Bữa tối ba gọi hải sản mẹ dị ứng tôm, mẹ bỏ đũa nói "tôi ăn cơm trắng thôi", ba mặt đỏ bừng xin lỗi, cả bàn im lặng, nhiếp ảnh gia lại chụp trúng khoảnh khắc đó. Ngày về xe hỏng giữa đường, thợ sửa bảo đợi 2 tiếng mới có phụ tùng. Trời đổ mưa, cả nhà chui vào quán bánh mì ven đường nhỏ xíu, ngồi dưới tấm bạt nhựa rách. Không nhiếp ảnh gia, không kịch bản nữa. Ba lấy khăn lau nước mưa cho mẹ, giọng run: "Hồi đó tôi đi không phải vì không yêu các con. Tôi sợ thất bại, sợ các con nhìn thấy tôi trắng tay, nên chọn cách ở xa, gửi tiền về nghĩ thế là bù đắp." Mẹ cầm ly trà nóng, tay run run: "Tôi giận không phải vì ông đi, là giận ông không nói một lời mà bỏ đi. Phương ốm, Nam khóc đòi ba, tôi đều một mình lo." Nam ngước lên tắt Switch: "Chị không cần mua tai nghe cho em đâu. Em chỉ muốn chị hỏi em thi xong muốn đi đâu, chứ không phải hứa rồi lại bận gọi vốn quên sạch." Phương ngồi đó nước mắt chảy dài, nhận ra mình mải mê làm app giúp hàng ngàn gia đình đi chơi cùng nhau, mà chính gia đình mình cô lại bỏ quên. Về đến nhà, Phương gửi cho ông Hùng toàn bộ ảnh chưa chỉnh sửa, cả những tấm cô nhăn nhó, ba mẹ im lặng, Nam ôm Switch. Cô viết kèm: "Đây là gia đình tôi. Chúng tôi không hoàn hảo, có nhiều vết nứt, nhưng đang cố gắng hàn gắn. Nếu ông không đầu tư vì điều đó, tôi sẽ tiếp tục tự xoay sở." 3 ngày sau ông Hùng gọi điện cười: "Tôi đầu tư. Chính vì các cậu không giả tạo, mới làm được app giúp người ta thật lòng gắn kết." Hôm sau Phương sắp xếp lại lịch công ty, xin nghỉ 2 ngày đưa Nam đi Đà Lạt, mẹ đồng ý đi ăn phở với ba vào cuối tuần. Sáng thứ Bảy cả nhà xếp hàng lên xe, Phương hét lên: "Nhà Mình Đi Thôi!" Nam lẩm bẩm "Lại câu slogan của chị", nhưng vẫn cười, mẹ cầm túi xách, ba mở cửa xe, cả nhà đều cười, không cần nhiếp ảnh gia, cũng không cần kịch bản.