Nhật Ký Khủng Long (Phần 1) Tối thứ Ba, ngày thứ nhất trong rừng già… Mẹ bảo hôm nay tụi mình vào rừng thám hiểm, nhưng tôi chẳng nghĩ sự việc lại đi xa đến thế này. Chỉ sau một cái rầm kinh khủng từ phía sau tảng đá, cả nhóm lạc nhau, còn tôi… rơi thẳng xuống một cái hang tối om. Không phải hang động bình thường đâu, mà là khoảng trống kỳ lạ, đầy những dây leo phát sáng lập lòe như đom đóm. Thằng Tèo (tất nhiên là chú khủng long bông tôi mang theo) bỗng nhiên thở hổn hển: "Coi chừng! Mùi máu tươi…" Tôi chưa kịp hỏi "máu tươi gì ở đây?" thì tiếng gầm gừ rung chuyển mặt đất. Hai con Khủng long bạo chúa lừng lững bước ra, răng nhọn hoắt chĩa thẳng về phía tôi. Nhưng kỳ lạ thay, chúng chỉ ngửi ngửi rồi… quay đi? Bất ngờ hơn, từ bụi cây rậm rạp, một chú Khủng long ba sừng xanh lét chui ra, mắt đỏ ngầu, chân sau đầy vết thương. Nó khịt khịt mũi rồi phụt ra luồng khói tím ngắt, mùi hăng như ớt xiêm! Giữa lúc hoảng loạn, tôi nghe thấy tiếng thì thào: "Nhíp Nhíp… cứu tớ!". Thì ra là Nhíp Nhíp – chú Khủng long lông vũ bé tí mà tôi gặp tuần trước ở bãi sông. "Không kịp giải thích đâu!" – Nó kéo tôi chui vào hốc cây, mắt lấp lánh nước mắt. "Mũi tên độc của lũ Xà Vương Xanh kia, chúng muốn chiếm hang ổ của bầy Ta!" Mọi chuyện vừa bắt đầu. Túi đồ mất sạch, chỉ còn chiếc đèn pin hết pin và… một bịch kẹo dẻo mẹ nhét vội. Nhưng chí ít tôi đã biết bí mật: Nhật Ký Khủng Long (Phần 1) này không phải chuyện cổ tích. Sinh tồn hay không sinh tồn, ngày mai sẽ rõ… (Ghi chép nhanh lúc ẩn nấp dưới gốc cây hóa thạch, tôi phải giấu viết trước khi đàn Pterodactyl bay qua) --- Tranh thủ trăng mờ ghi vài dòng, mai sẽ cố gắng tìm đường về nếu chưa bị ăn thịt. Nhớ mang theo xịt muỗi. Rừng này muỗi cắn đau gấp đôi ở nhà!