Takao không phải kiểu nam sinh hay đi chơi bóng chày hay tán gẫu ở hành lang. Cả ngày cậu lủi thủi sau gian xếp thư viện nhà trường, mũi chúi vào cuốn Những Bông Hoa Ác bìa mềm đã sờn mép, gáy sách dán băng keo đen chằng chịt vì bị rơi xuống vũng nước mấy lần. Cậu mê Nguyễn Du không, mê Shakespeare không, chỉ mê mỗi Charles Baudelaire, mê cái kiểu viết về dục vọng lấm lem, về nỗi buồn mục nát như rác rưởi trong Những Bông Hoa Ác, cứ đọc đi đọc lại đến mức thuộc lòng mấy đoạn thơ Pháp dù phát âm lơ lớ.
Cậu thích Nanako từ cái nhìn đầu tiên, thích cái cách cô nàng cười khi nhận lại cuốn sách trả muộn, thích cái kẹp tóc hình cúc họa mi cô đeo mỗi thứ ba. Nhưng Takao không bao giờ nói được. Cậu mở miệng là lắp bắp, từ ngữ tuôn ra đều nghe gượng gạo, như cố nhét mấy vần thơ bóng bẩy vào hơi thở của một thằng nhóc chỉ biết ôm sách. Cậu thử viết thư, nhưng nét chữ vừa nguệch ngoạc, nội dung vừa quá đà, toàn mấy câu trích dẫn từ Những Bông Hoa Ác mà Nanako chắc chẳng hiểu, đành xé vụn vứt vào thùng rác.
Cảm xúc nóng rực trong lồng ngực cậu không chỗ trút ra, cuối cùng thành ra những hành động lén lút, điên rồ. Cậu trèo tường vào trường lúc nửa đêm để vẽ bậy lên tường nhà thi đấu dòng chữ "Tình yêu là hoa mọc từ đống rác, như Baudelaire từng viết", dùng đúng loại sơn đỏ mà cậu dành dụm tiền mua bánh mì cả tháng mới đủ. Cậu lẻn vào phòng thí nghiệm sinh học, đổ mực đen vào bồn thủy sinh Nanako đang nuôi để làm dự án hội chợ khoa học, thay bằng một bó hoa cúc họa mi khô héo, gói trong trang giấy xé từ cuốn Những Bông Hoa Ác cậu yêu quý. Cậu còn lén lấy hết thư tình Nanako viết cho Kaito - chủ tịch hội học sinh, thằng con trai được cả trường ca tụng - dán đầy lên cổng trường, kèm theo mấy câu thơ rợn người từ cuốn sách kinh điển ấy.
Vụ bê bối nổ ra sáng thứ Hai tuần sau. Hiệu trưởng đi họp về thấy tường nhà thi đấu đỏ lòm, dự án của Nanako bị phá hỏng, thư tình nằm rải rác khắp sân trường, ai cũng giận dữ chỉ trích Takao. Cậu bị đình chỉ học một tuần, bố mẹ cậu xin lỗi tận chân răng, thầy cô nói cậu bị "trầm cảm" hay "lệch lạc", bạn bè tránh xa như tránh dịch. Chỉ có Sayaka, cô thủ thư phụ tá hay ngồi cạnh cậu trong thư viện, là không nhìn cậu như một con quái vật.
Sayaka biết rõ bản chất thật của Takao. Cô ấy thấy cậu đọc Những Bông Hoa Ác mỗi ngày, thấy cậu nhìn Nanako với ánh mắt không phải ham muốn tầm thường, mà là một kiểu cuồng nhiệt điên rồ, giống y hệt những gì Baudelaire viết: đẹp đẽ, độc hại, mục nát mà vẫn lộng lẫy. Ngày cậu ở nhà đình chỉ, Sayaka mang đến tận cửa cuốn Những Bông Hoa Ác mới tinh, bìa cứng, in đầy đủ thơ Pháp kèm bản dịch Việt. Cô ấy ngồi trên bậc thềm, mỉm cười bảo: "Tớ biết cậu không muốn làm hại ai, cậu chỉ không chịu nổi việc yêu một người mà không thể nói ra, giống hệt chàng Charles Baudelaire này vẫn luôn đau đáu trong lời thơ. Tớ sẽ giúp cậu, giúp cậu nuôi dưỡng cái điều mà chàng Charles Baudelaire này đang che giấu, cái phần mà người ta gọi là điên dại, nhưng tớ thấy nó đẹp hơn gấp ngàn lần mấy thằng con trai giả tạo như Kaito".
Giờ đây, Sayaka là người duy nhất biết Takao còn giữ cả hộp thiếc đựng tóc rụng của Nanako, biết cậu đang lên kế hoạch cho một hành động lớn hơn, điên hơn, để Nanako phải nhìn thấy tình cảm của cậu, dù cả thế giới phản đối. Và cô ấy sẵn sàng làm mọi thứ, từ dấu hộ cậu chìa khóa phòng máy chiếu, đến lấy hộ cậu mấy lọ sơn mới, chỉ để cái "Baudelaire" trong cậu không bao giờ tàn lụi.