Moscow, mùa đông năm 1977.
Gió từ sông Moskva cắt da cắt thịt, lạnh đến nỗi hơi thở cũng như đông cứng giữa không trung. Trong góc khuất của một con hẻm nhếch nhác gần nhà máy ZIL, hai người phụ nữ co ro trong chiếc áo khoác cũ kỹ. Người ngoài gọi họ là Những Kẻ Vô Hại — cái tên mỉa mai dành cho những kẻ thất thế, sống lắt lay như cái bóng giữa lòng thành phố hoa lệ. Một là Irina, thợ đánh máy chữ ở ủy ban quận, mắc chứng nói lắp. Người kia là Yelena, góa phụ của anh thợ điện nhà máy, ngày ngào nhặt từng mẩu bánh mì thừa ở chợ trời. Họ chẳng làm ai phải bận tâm, cho đến cái đêm định mệnh Irina phát hiện thi thể chồng mình — Dmitry, nhân viên lưu trữ của Bộ Quốc phòng — nằm chết tức tưởi dưới chân cầu Bolshoy Kamenny.
Kẻ sát nhân khéo che giấu vết tích như một tai nạn, nhưng vết máu loang trên túi áo Dmitry lại dẫn đến mẩu vi phim nhỏ xíu. Thứ mà anh đánh đổi mạng sống để giấu trong đường chỉ áo. Và thế là Những Kẻ Vô Hại bỗng thành mục tiêu. Một tuần sau đám tang, người đàn ông mang giọng Mỹ tìm đến căn hộ tồi tàn của họ. "Các cô muốn biết sự thật?" — ông ta nháy mắt, đẩy về phía họ hai tấm hộ chiếu giả — "Hay muốn sống sót?"
Chẳng ai ngờ rằng, chính hai người phụ nữ bị coi là "phế vật" ấy lại trải qua khóa huấn luyện cấp tốc trong căn hầm bí mật của CIA. Ngón tay Irina run rẩy khi lần đầu cầm súng lục, còn Yelena suýt ngất khi học cách tháo ngòi lựu đạn. Nhưng nỗi đau mất chồng và sự phẫn nộ đã biến họ thành những con thú săn thầm lặng. Trên đường phố Moscow, dưới cái nhìn khinh bỉ của những đồng nghiệp cũ, họ len lỏi như những con chuột, thu thập từng mảnh ghép: Báo cáo về chiến dịch "Rạng Đông Đỏ" được giấu trong hồ sơ Sở Gas, lời thì thào về một thí nghiệm sinh học bất hợp pháp ở phòng thí nghiệm phía Đông…
Âm mưu họ phát hiện lớn hơn tất cả những gì CIA dự đoán — một thứ virus chết người được ngụy trang dưới lớp vỏ "vắc-xin cúm mùa", sẵn sàng phát tán qua các chuyến tàu viện trợ tới Tây Âu. Nhưng kẻ đứng sau không phải Kremlin, mà là một nhóm tướng lĩnh điên rồ muốn tạo tiền đề cho Thế chiến III.
Trong căn phòng tối chứa đầy máy phát sóng cũ, Irina và Yelena không khóc khi đối mặt kẻ giật dây — nguyên là sếp cũ của Dmitry. "Các người tưởng mình thông minh?" — hắn cười nhạo trước họng súng của hai kẻ mà hắn coi là đồ bỏ — "Thử nghĩ xem... vì sao CIA chọn đúng các người?". Câu hỏi ám vào tâm trí họ ngay cả khi hắn ngã xuống.
Những Kẻ Vô Hại trở về Mỹ trên chuyến tàu đặc biệt, nhưng tờ The Washington Post ngày hôm sau chỉ đăng dòng nhỏ nhoi: "Hai nhân viên ngoại giao Liên Xô đào tẩu thành công". Không bia mộ, không vòng hoa tưởng niệm Dmitry, cũng chẳng ai biết về đống tro tàn của hàng nghìn lọ virus bị thiêu hủy trong kho chứa ngầm. Họ tiếp tục sống như những con người vô danh khác, vì đó mới là vỏ bọc hoàn hảo nhất cho Những Kẻ Vô Hại thực thụ…